Sử Tàu dân Việt thuộc làu
Chỉ buồn sử Việt trong đầu bằng không
Cũng nhờ ơn của mấy ông
Truyền hình nước Việt mênh mông phim Tàu
Ngẫm mà trong dạ thấy sầu
Nhờ ơn phim chiếu mà Tàu hơn ta
Cũng bởi phim ảnh mà ra
Cho nên sử Việt xót xa nghẹn ngào
Thương thay cho cảnh đồng bào
Nhiễm bài đồng hóa mưu cao của Tàu
Lịch sử mất gốc từ lâu
Thí sinh thi sử nỗi đau mù mờ
Giám khảo mặt mũi bơ phờ
Kiếm bài cho điểm vượt bờ con năm
Như vậy mà cũng khó khăn
Bởi sàn điểm sử bị băm nát nhừ
Giờ đây ta phải từ từ
Dạy con cháu lại sử từ xa xưa
Chắc rằng rồi vẫn cứ thua
Bởi đài vẫn chiếu như mưa phim Tàu !
Thơ vui không dính dáng đến chính trị, mong bà con đọc đừng hiểu lầm và lôi kéo vào mục đích chính trị!
Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011
Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011
NỢ NHAU
Em nợ ta một nụ cười
Khi ta ghép mảnh trăng rời mặt sông
Em nợ ta nhớ mênh mông
Co ro giá lạnh đêm đông một mình
Nợ nhau một nụ cười tình
Để cho xa cứ lung linh nhớ về
Nợ ta trong nỗi bộn bề
Đêm dài thao thức đam mê trọn lòng
Ta nợ em mãi trông mong
Vườn xuân rực rỡ nắng hồng buổi mai
Ta nợ em một chặng đường dài
Mỏi lòng đếm với miệt mài thời gian
Nợ nhau một kiếp đa đoan
Môi nồng ân ái dâng tràn lòng nhau
Nợ nhau một kiếp không đau
Một đời với những sắc màu yêu thương
Bao giờ cạn sóng vấn vương
Để ta xóa được chán chường cách xa
Bao giờ trời đất giao thoa
Để ta đếm hết nụ hoa cuộc đời
Thôi đành cứ thế chơi vơi
Nợ nhau để nhớ rối bời đường tơ
Biết đâu cũng chạm giấc mơ
Bùng nhùng duyên nợ ta chờ được nhau.
Khi ta ghép mảnh trăng rời mặt sông
Em nợ ta nhớ mênh mông
Co ro giá lạnh đêm đông một mình
Nợ nhau một nụ cười tình
Để cho xa cứ lung linh nhớ về
Nợ ta trong nỗi bộn bề
Đêm dài thao thức đam mê trọn lòng
Ta nợ em mãi trông mong
Vườn xuân rực rỡ nắng hồng buổi mai
Ta nợ em một chặng đường dài
Mỏi lòng đếm với miệt mài thời gian
Nợ nhau một kiếp đa đoan
Môi nồng ân ái dâng tràn lòng nhau
Nợ nhau một kiếp không đau
Một đời với những sắc màu yêu thương
Bao giờ cạn sóng vấn vương
Để ta xóa được chán chường cách xa
Bao giờ trời đất giao thoa
Để ta đếm hết nụ hoa cuộc đời
Thôi đành cứ thế chơi vơi
Nợ nhau để nhớ rối bời đường tơ
Biết đâu cũng chạm giấc mơ
Bùng nhùng duyên nợ ta chờ được nhau.
Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011
CHÙM NỢ LỤC BÁT
1. Ta nợ em đám mây trôi
Tay không chặn nổi nắng sôi đỉnh đầu
Ta nợ em nỗi u sầu
Khi ta chẳng vượt nổi cầu qua sông
2. Ta nợ nỗi nhớ phiêu bồng
Những khi xa cách mênh mông đợi chờ
Nợ em trong cả giấc mơ
Ta không đắp nổi đôi bờ cách xa
3. Nợ em miền nhớ quắt quay
Vành trăng vẽ dở, màu say chưa đều
Nợ em tặng chiếc khăn thêu
Nụ hôn còn ít chưa nhiều bằng em
4. Nợ em dày đặc đan xen
Như lá trên ngàn, vạn đèn phố đêm
Nợ thêm một ánh sao đêm
Ta chưa hái được cho em gài đầu
5. Lần khân nợ cứ để lâu
Bao giờ em xóa ta cầu hôn em
Biết đâu tình ái nồng men
Nợ chồng lên nợ chẳng thèm nhớ đâu...
Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011
SỐNG ĐAU...!!!
Mặt trời ...
sểnh chân ngã sau dãy núi
chỉ còn mình tôi bước đi lầm lũi
xung quanh đỏ bầm một màu huyết dụ
đơn độc tâm hồn rỉ rả máu ma
giữa những bụi lọc lừa và man trá
tôi ôm lấy tất cả mọi nỗi đau
khâu từng đám mây rách giữa cuộc đời
vá những vết thương nhằng nhịt con tim
màn đêm chùm chiếc áo giả dối im lìm
chỉ có hơi thở
tiếng sột soạt cựa mình của đất
là thật !
cố đốt cho mình ngọn đuốc vô thường
thắp sáng niềm tin đi nốt chặng đường
ngày mai mặt trời lại leo lên đỉnh núi
khi ấy...tôi có còn giữa vũ trụ bao la ?
Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011
XUÂN VỀ - AI KHÔNG MUA NỔI " MỚ RAU "?
XUÂN VỀ - AI KHÔNG MUA NỔI " MỚ RAU "?
26/12/2011 15:32 | 820 lượt xem
Mùa xuân đã đến bên thềm, một năm cũ đầy biến động với thăng trầm của
nền kinh tế, xuân về nỗi lo vật chất để phục vụ cho tinh thần theo
truyền thống để có một cái tết cổ truyền làm ai cũng băn
khoăn. Khoảng cách và sự phân hóa giàu nghèo đang ngày trở lên cách
biệt bởi khoảng cách rộng hơn , sâu hơn...Tự hỏi xuân này những ai không
mua nổi " mớ rau "?
1. Người nghèo không nơi nương tựa.
2. Người có thu nhập thấp và hoàn cảnh neo đơn.
3. Người khuyết tật không còn khả năng lao động.
4. Quan chức.
Liệt kê được 4 nhóm người đặc trưng này vẫn biết còn thiếu rất nhiều nhưng ta tạm dừng và suy ngẫm. Nói về 3 nhóm người đầu họ không mua nổi mớ rau là đương nhiên, nên đặc biệt đề cập tới nhóm 4 mà thôi.
Riêng loại thứ 4 này thì hoàn cảnh có phần đặc biệt, bởi họ không hề thiếu " rau " trong mỗi ăn, thậm chí còn ê hề cùng các loại đặc sản quý hiếm thậm chí có loại còn nằm trong danh mục bảo vệ động, thực vật...Nhóm 4 vốn là nhóm thiểu số trong xã hội, và đầy đủ tư chất, năng lực cũng như trình độ với vốn kiến thức nhất định. Vậy tại sao họ không mua nổi một mớ rau trong những ngày xuân?
- Về thời gian nhóm này dư dả nhất, ta đi tới bất cứ nhà hàng, quán nhậu hay khách sạn cao cấp đều có mặt họ quanh năm suốt tháng và chỉ họ mới đủ điều kiện để tới. ( Điều này thuộc về đẳng cấp ). Nhân dân thì với thu nhập thấp và giá thị trường cao, không dám bén mảng tới những nơi này
- Họ đi lại bằng máy bay hoặc xe con đời mới do nhà nước chi phí ( Tiền thuế của dân ) chứ những người nộp thuế thì chen chúc nhau đi xe đò, xe khách với giá vé vượt 60 % thậm trí không có chỗ để đi về đoàn tụ ngày xuân cũng gia đình.
- Họ mặc những bộ quần áo đắt tiền ( Bắt buộc cho ngoại giao )
- Họ ăn những món ngon ( Để đảm bảo sức khỏe phục vụ nhân dân)
- Khi ốm đau nhóm này được chăm sóc đặc biệt và không cần nghĩ tới tiền khác xa với người dân không có tiền chữa bệnh bị đuổi về.
Lướt qua vài sự kiện cuối năm ta thấy, nhóm này hưởng lương cao nhất từ vài chục đến vài trăm triệu, chưa kể các khoản bổng lộc khác.
Họ có thể thuê du thuyền và gái đẹp để tận hưởng trên sông.
Họ có thể cá độ bóng đá cả triệu đô hay đánh ván cờ tiền tỷ.
Họ sẵn sàng rút súng đe dọa những người khác, hay lợi dụng chức vụ để hạch sách, vòi vĩnh và tham nhũng...
Sơ qua ta thấy nhóm người này không sử dụng tiền mặt, và nếu có cũng hi hữu lắm...Vậy tại sao họ không mua nổi mớ rau?
Điều đơn giản mà ta thấy qua những tóm tắt sơ lược của 1 bộ phận " quan " trong xã hội, tuy không phải là tất cả nhưng bộ phận này chiếm đa số trong cái thiểu số mà ta đưa ra ban đầu. Điều này đã nói lên cái đáng thương của họ, khi mà họ đầy đủ những ưu đãi của cuộc đời thì họ đã mất đi điều hạnh phúc đó là " Được mua mớ rau góp phần đón xuân cùng gia đình " Bởi tất cả họ được cung cấp đầy đủ đến mức họ không biết nổi vật giá tiêu dùng hằng ngày những thứ mà họ thường xuyên sử dụng..."
Xuân về rồi, thương thay cho 4 nhóm người trên, và ta cần làm gì để giúp họ mua được mớ rau để bếp hồng ngày xuân?
Mời các bạn tham gia nhé! http://www.facebook.com/events/304357649586972/
1. Người nghèo không nơi nương tựa.
2. Người có thu nhập thấp và hoàn cảnh neo đơn.
3. Người khuyết tật không còn khả năng lao động.
4. Quan chức.
Liệt kê được 4 nhóm người đặc trưng này vẫn biết còn thiếu rất nhiều nhưng ta tạm dừng và suy ngẫm. Nói về 3 nhóm người đầu họ không mua nổi mớ rau là đương nhiên, nên đặc biệt đề cập tới nhóm 4 mà thôi.
Riêng loại thứ 4 này thì hoàn cảnh có phần đặc biệt, bởi họ không hề thiếu " rau " trong mỗi ăn, thậm chí còn ê hề cùng các loại đặc sản quý hiếm thậm chí có loại còn nằm trong danh mục bảo vệ động, thực vật...Nhóm 4 vốn là nhóm thiểu số trong xã hội, và đầy đủ tư chất, năng lực cũng như trình độ với vốn kiến thức nhất định. Vậy tại sao họ không mua nổi một mớ rau trong những ngày xuân?
- Về thời gian nhóm này dư dả nhất, ta đi tới bất cứ nhà hàng, quán nhậu hay khách sạn cao cấp đều có mặt họ quanh năm suốt tháng và chỉ họ mới đủ điều kiện để tới. ( Điều này thuộc về đẳng cấp ). Nhân dân thì với thu nhập thấp và giá thị trường cao, không dám bén mảng tới những nơi này
- Họ đi lại bằng máy bay hoặc xe con đời mới do nhà nước chi phí ( Tiền thuế của dân ) chứ những người nộp thuế thì chen chúc nhau đi xe đò, xe khách với giá vé vượt 60 % thậm trí không có chỗ để đi về đoàn tụ ngày xuân cũng gia đình.
- Họ mặc những bộ quần áo đắt tiền ( Bắt buộc cho ngoại giao )
- Họ ăn những món ngon ( Để đảm bảo sức khỏe phục vụ nhân dân)
- Khi ốm đau nhóm này được chăm sóc đặc biệt và không cần nghĩ tới tiền khác xa với người dân không có tiền chữa bệnh bị đuổi về.
Lướt qua vài sự kiện cuối năm ta thấy, nhóm này hưởng lương cao nhất từ vài chục đến vài trăm triệu, chưa kể các khoản bổng lộc khác.
Họ có thể thuê du thuyền và gái đẹp để tận hưởng trên sông.
Họ có thể cá độ bóng đá cả triệu đô hay đánh ván cờ tiền tỷ.
Họ sẵn sàng rút súng đe dọa những người khác, hay lợi dụng chức vụ để hạch sách, vòi vĩnh và tham nhũng...
Sơ qua ta thấy nhóm người này không sử dụng tiền mặt, và nếu có cũng hi hữu lắm...Vậy tại sao họ không mua nổi mớ rau?
Điều đơn giản mà ta thấy qua những tóm tắt sơ lược của 1 bộ phận " quan " trong xã hội, tuy không phải là tất cả nhưng bộ phận này chiếm đa số trong cái thiểu số mà ta đưa ra ban đầu. Điều này đã nói lên cái đáng thương của họ, khi mà họ đầy đủ những ưu đãi của cuộc đời thì họ đã mất đi điều hạnh phúc đó là " Được mua mớ rau góp phần đón xuân cùng gia đình " Bởi tất cả họ được cung cấp đầy đủ đến mức họ không biết nổi vật giá tiêu dùng hằng ngày những thứ mà họ thường xuyên sử dụng..."
Xuân về rồi, thương thay cho 4 nhóm người trên, và ta cần làm gì để giúp họ mua được mớ rau để bếp hồng ngày xuân?
Mời các bạn tham gia nhé! http://www.facebook.com/events/304357649586972/
Google Account Video Purchases
Quang Ngai, Quảng Ngãi, Việt Nam
Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011
XUÂN SỚM
Tặng cho em " blog nkby1982 " cô giáo của núi, rừng nhân ngày noel 2011, chúc em có một mùa giáng sinh ấm áp yêu thương
Đông về cóng buốt rừng đêm
Sương lam khoác áo cho mềm trần gian
Gác trọ vọng tiếng ho khan
Đôi tay giá lạnh miên man chấm bài
Đèn vàng thiếu khách vãng lai
Chợt buồn hiu hắt vắng ai xum vầy
Từng trang giáo án vơi đầy
Thời gian lặng lẽ với bầy trẻ thơ
Nơi đây em gửi giấc mơ
Tuổi xuân khát vọng hướng chờ tương lai
Tám năm nhiệt huyết không phai
Chuyến đò ngang cứ miệt mài sang sông
Nỗi niềm anh gửi mênh mông
Cho em ấm áp đêm đông trải dài
Bình minh rạng ánh ban mai
Mùa xuân đến sớm hoa khai nắng hồng.
LẼ NÀO MÌNH ĐÃ ĐI QUA
LẼ NÀO MÌNH ĐÃ ĐI QUA
Lẽ nào mình đã đi qua
Khoảng thời gian với thiết tha mặn nồng
Nụ hôn nở giữa rừng thông
Lời ca da diết mênh mông núi đồi
Còn không hơi ấm ta ngồi
Bồng bềnh theo đám mây trôi lưng trời
Còn không kỉ niệm cho đời
Bên nhau khao khát muôn lời yêu thương
Lẽ nào em chẳng vấn vương
Con đường đêm vắng gió nhường bước chân
Lẽ nào mật ngọt ái ân
Tan trong xa cách bao lần gặp nhau
Lẽ nào vụn vỡ không đau
Bởi tình xa ngái trước sau mịt mờ
Anh ngồi lặng trước câu thơ
Nhói tim với những thờ ơ của người...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)