Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

ĐỌC TẬP THƠ " VỀ VỚI SÔNG HỒNG " CỦA NHÀ THƠ VŨ TUẤN ANH


ĐỌC TẬP THƠ " VỀ VỚI SÔNG HỒNG " CỦA NHÀ THƠ VŨ TUẤN ANH


Những ngày giáp Tết Nhâm Thìn, tôi nhận được cuộc điện thoại của người có nickname   "...sophankhođau!" ở Quảng Ngãi nói rằng mới ra Hà Nội, rủ tôi gặp nhau làm "vài chén" tất niên. Nói thật những ngày ấy tôi mong càng trốn được rượu bao nhiêu càng hay bấy nhiêu, nhưng có lẽ vì muốn gặp một người có cái tên đặc biệt trên mạng ảo và háo hức muốn có được tập thơ của anh nên tôi đã nhận lời....
        Đọc xong tập thơ " Về với sông Hồng" của Đinh Văn Hồng (...SPKĐ) và chứng kiến không khí gia đình của anh trong buổi gặp mặt thì tôi đã chú ý hơn và hiểu rõ cái nick đặc biệt ấy là ở dấu ba chấm (...) phía trước chữ "số phận khổ đau", chứ không phải anh là người có số phận khổ đau hay nhận mình là người có số phận khổ đau...
       Đọc thơ của anh mọi người dễ dàng nhận ra tác giả là một chàng trai sinh ra và lớn lên ở đất Hà Thành, yêu thủ đô như bất cứ người yêu thủ đô nào khác, Tuổi thơ của Đinh Văn Hồng hiện ra theo từng con chữ nơi có những kỷ niệm đẹp gắn với mặt hồ gợn sóng lung linh, những bãi ngô xanh mướt dọc chân đê bên dòng nước đỏ phù sa của dòng sông Cái, anh có những liên tưởng thật giản dị mà sâu sắc :" Sông Hồng/Mùa mưa đỏ ngầu/Phù sa/Chợt nhận ra/ triền sông/ Bên lở bên bồi/ Như cuộc đời/ buồn đau, hạnh phúc.... ( Bài Sông Hồng). Lặng lẽ dọc triền đê/tư lự.../ Anh đếm từng mảnh vỡ/ Trên mặt Sông Hồng/gợn sóng..." ( Bài Trở lại bến sông). Mối tình nào đã có khi còn cắp sách đến trường? mà đã vào thơ anh qua bài thơ Cơm Nguội ( thứ cây gắn liền với Hà Nội) mang đậm nét " tình yêu" học trò: " Cây cơm nguội / thuở ấy/Súng phốc, tàng cây anh núp/Chờ em học về/"Pốc...pốc" yêu thương.... Thay lời vụng về/ Anh đem/ trái tim bắn tới trái tim..."
        Đinh Văn Hồng yêu quê nội - Hành Tín Tây ( Quảng Ngãi) không hè kém so với nơi mình sinh ra. Đó là nơi có con sông Vệ chảy qua một vùng căn cứ cách mạng - nơi người Cha là cán bộ hoạt động thời kỳ tiền khởi nghĩa gắn bó, cống hiến nhưng phải dứt tình ra Bắc tập kết vì chiến lược lớn của Đảng. "Lũy tre nghiêng mình soi bóng nước/Thôn nửa sông rộn tiếng cười/Đồng lúa bãi dưa xanh tiếng hát/Lúa vàng trái ánh nắng hồn quê..." ( Bài Quê nội). 
       Người đọc sẽ nhận ra nghề nghiệp chính của nhà thơ Đinh Văn Hồng là người của ngành điện cho dù anh không giới thiệu bởi tình yêu công việc trong thơ anh đã "tố cáo" điều ấy " Chút tâm tình người lính thợ đường dây/Mai anh đi xây tiếp những công trình/Gửi lại đây dòng sáng của tình yêu..." ( Bài Tâm tình người thợ đường dây). Anh nhận ra giá trị lao động " Tôi mới hiểu chiến công người thợ/Khi âm thanh ánh sáng lại trở về/Điện có rồi, họ chẳng nhắc các anh/Những con ong góp mật giúp cho đời..." (Bài Không dám)
        Điều đặc biệt nhất trong thơ và trong con người Đinh Văn Hồng là tình yêu biển, yêu Tổ Quốc. Những năm tháng trong quân ngũ luôn nhắc anh có ý thức cảnh giác với kẻ thù, sẻ chia cùng những người chiến sỹ bảo vệ quê hương: " Hoàng Sa ơi, lệ nhòa mắt mẹ/ Trường Sa còn đau đớn khôn nguôi/ lãnh hải quê hương trăn trở... mất còn" ( Bài Thế lính Hoàng sa); " Nhắn về em nơi chàng trai giữ đảo/Biển có bao giờ yên lặng đâu em..." ( bài Gởi lòng ra đảo)
       Đọc thơ Đinh Văn Hồng chúng ta cũng dễ dàng nhận ra người con hiếu thảo lễ nghĩa trong anh, anh chẳng từ nan việc gì khi bên giường bệnh của mẹ với ước mong:" Chúng tôi chăm/ Tưới những giọt nồng/ Yêu thương/. Hy vọng cây xanh tươi trở lại/ Cái cây... Mẹ tôi ( Bài Chăm mẹ)
    Người viết bài này không muốn đi sâu phân tích về thủ pháp nghệ thuật trong thơ anh, và càng không muốn đánh giá tập thơ hay hoặc không ( cái đó thuộc cách nhìn và quan niệm của từng người đọc). Điều cuốn hút tôi nhất chính là tâm hồn, tình yêu Tổ quốc, quê hương, gia đình, nghề nghiệp của tác giả từ những vần thơ. Đọc thơ Đinh Văn Hồng chúng ta thấy anh luôn trăn trở một cách có trách nhiệm với cuộc đời.Tôi cứ băn khoăn tự hỏi điều gì đã làm nên một nhà thơ Đinh Văn Hồng mộc mạc mà sâu lắng, giản dị mà bao la đến vậy. Phải chăng anh được thừa hưởng những nét tinh túy nhất từ truyền thống cách mạng của người cha, sự gia giáo của người mẹ, từ mảnh đất Quảng Ngãi anh hùng bất khuất, nét thanh lịch hào hoa của Phố Hiến (quê mẹ) và Kinh Kỳ - nơi sinh ra lớn lên của anh, là sự tích tụ những gì tiếp thu được trong những năm cầm súng bảo vệ biên giới phía bắc, và những năm tháng bươn chải tìm cho mình một ngành nghề và nơi " định cư" phù hợp....
             Được biết tiếp theo tập thơ Về với Sông Hồng do Hội văn học nghệ thuật Quảng Ngãi ấn hành năm 2010, tác giả đang ấp ủ dự định cho " đứa con " tinh thần thứ 2 ra đời vào năm 2012 này. Xin được chúc Đinh Văn Hồng tiến xa hơn nữa trên con đường sáng tạo nghệ thuật của mình, nhưng chỉ xin có một điều đừng làm cho ai phải khổ đau vì mình nhé dù là vì lý do rất yêu. 
IMG_0021.JPG
Nhà thơ Đinh Văn Hồng tặng thơ cho một người bạn
                                              VTA/ Xuân Nhâm Thìn          

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

HONG NHỮNG GIẤC MƠ



Trải những ước mơ
trên thảm cỏ
nhẩn nha đếm một thời khao khát
giấc mơ mang màu cổ tích
của em, của anh...chúng mình!

nắng vẫn hong vàng nỗi nhớ
làm cong vênh kí ức
ray rứt
tàn cây che không hết thời tuổi trẻ
để bây giờ...em thỏ thẻ
                                     yêu anh!

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

NỖI ĐAU KHÔNG TÊN

Rách từng mảng
ròng ròng nỗi buồn
sống đau đớn
trong khoảng không vời vợi
nỗi đau không tên
không thốt thành lời.



Đã một thời
vá lại trái tim
không im lìm
lẩn trốn
sống yêu thương dâng hiến
tất cả cho yêu thương.

Nỗi đau vấn vương bùng phát
thủy chung hay phản bội...hoài nghi
tất cả trở thành xúc phạm
cả hai...
nỗi đau cho ai?

Hy vọng ngày mai
bầu trời xanh như ngọc
tất cả lừa lọc không còn
trái đất tràn ngập nụ cười
hạnh phúc của con người
không trả giá
cho những nỗi đau không có tên.

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

NGÀY THƠ VIỆT NAM 2012 TẠI QUẢNG NGÃI


Một số hình ảnh Ngày thơ VN 2012 tổ chức tại Quảng Ngãi

alt
Khai mạc Ngày thơ VN 2012 tại sân Bảo tàng Quảng Ngãi lúc 8H Ngày 04/02/2012
alt
Các đại biểu tham dự
alt
Đông đảo công chúng yêu Thơ đến dự
alt
Tiến sĩ - nhà thơ Mai Bá Ấn đọc bài thơ "Thần" của Lý Thường Kiệt
và bài thơ "Nguyên Tiêu" của CT Hồ Chí Minh.
alt
ông Lê Văn Sơn CT Hội VHNT và ông Nguyễn Minh PBT Tỉnh uỷ kéo cờ Thơ.
alt
Nhà thơ Thanh Thảo đọc lời khai mạc Ngày Thơ VN
alt
Ông Cao Khoa - PBT Tỉnh uỷ, CT UBND tỉnh phát biểu ý kiến
alt
BTC tặng hoa cho các đơn vị, cơ quan tài trợ và giúp đỡ Ngày thơ VN 2012.
Một số tiết mục biểu diễn nhân Ngày thơ VN 2012:
alt
MC Phúc Duy - Vũ Duyên Đài PTTH Quảng Ngãi
alt
alt
alt
Đoàn ca múa dân tộc Quảng Ngãi.
alt
Ca sĩ Lưu Phương
alt
Nghệ sĩ Kiều Oanh
alt
Cô Thu Hà
alt
Họa sĩ Nguyễn Tài Đạt
alt
Nghệ sĩ ưu tú Thy Lộc
alt
Hợp xướng kết thúc chương trình (chỉ huy nhạc sĩ Văn Phượng).

Một số hình ảnh Giao lưu Thơ - Nhạc nhân Ngày Thơ VN năm 2012

alt
MC Sinh Dân và Trúc Viên dẫn Chương trình Thơ - Nhạc.
alt
alt
Toàn cảnh.
alt
Nhà thơ Nguyễn Quang Trần - Trưởng ban tổ chức phát biểu khai mạc.
MỘT SỐ TIẾT MỤC THƠ - NHẠC:
alt
Nhạc công-nhà thơ Nguyễn Hoàng Dương và nghệ sĩ Ngô Đình Long.
alt
Nhà văn - Nhà thơ Nguyễn San
alt
Cô Trúc Nhự
alt
Thầy giáo Vũ Đức Tế
alt
Ca sĩ Kim Nhung và ca sĩ Lê Lê.
alt
Nhà thơ Trần Thị Cổ Tích
alt
Nhạc sĩ Trương Quang Tuấn
alt
Ca sĩ Lưu Phương
alt
Nhà thơ Vĩnh Đàm
alt
Nghê sĩ Tố Hoàng
alt
Nhà thơ Nguyễn Tấn Hải
alt
Nhà thơ Mạc Trường Thiên
alt
Ca sĩ Kim Nhung
alt
Nhà thơ Bùi Tấn Xương
alt
Nhà thơ Thu Thanh
alt
Nhà thơ Đinh Văn Hồng
alt
Nhà thơ Viên Chính
alt
Nhà thơ Nguyễn Tấn Thuyên
alt
Tốp ca nữ: Trúc Nhự, Kim Phú, Kim Nhung, Lê Lê.
alt
Nhà thơ Hồ Nghĩa Phương tặng hoa nhà văn - nhà thơ lão thành Nguyễn San.
alt
Nhà thơ Hoàng Ly tặng hoa cho nghệ sĩ Ngô Đình Long (Tp HCM)
alt
Nhà thơ Lưu Ly Tím (thủ quỹ CT)

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

NGHE CÂU QUAN HỌ THÁNG GIÊNG


http://images1.tuoitre.vn/Tianyon/Cache/Image/658/366658.jpg


Tháng giêng ngồi tựa mạn thuyền
Nghe câu quan họ triền miên quê nhà
Còn không cái yếm nhuộm đà
Nón quai thao với mặn mà trời xuân

Tháng giêng xa mấy cũng gần
Quê mình vào hội anh lần tìm em
Sông quê mình hẹn mấy phen
Nghe câu quan họ thòm thèm nhớ thương

Tháng giêng nắng trải vấn vương
Đồng quê vàng óng dòng mương xanh rờn
Kìa đàn bướm trắng chập chờn
Vui xuân ca hát nghe đờn trống vang

Tháng giêng gửi trọn mênh mang
Cùng nhau thả bước lang thang cánh đồng
Đếm từng thửa ruộng mênh mông
Đất đang ủ những hơi nồng vụ xuân

Tháng giêng anh đứng tần ngần
Liền anh, liền chị trẩy xuân rộn ràng
Đất, trời... người lẫn mơ màng
Nghe câu quan họ nhẹ nhàng tháng giêng.

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

BỎ ĐIỆU NHẠC CUỒNG


http://www.dvdvothuat.com/tintuc/2011/08/20103138_vutruong.jpg


Cuồng loạn trong ánh đèn nhấp nháy
đảo chao... hoan lạc phơi bầy tuổi xuân
rượu nồng môi
vòng tay sờ soạng ngả ngớn
có biết đâu mẹ cha đau đớn
khi em hơn hớn nhận tiền bo
bỏ lại những nỗi lo
hiểm họa rập rình theo vòng xoay tiếng nhạc
những đồng bạc hớ hênh nơi kín đáo
vùi lấp em một thời áo trắng
để lại cho anh cay đắng ngày mai
tình yêu phôi phai theo những đam mê
nếu có thể quay về
em ơi dẫu xác xơ
anh vẫn mơ được cùng em
vùi chôn quá khứ tàn phai
xây đắp tháng ngày rạng rỡ tương lai
về đi em...về đi... bỏ lại điệu nhạc cuồng.

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Đạo đức suy đồi: Lỗi có thuộc về thế hệ trẻ?

Lý tưởng... nghe qua ai cũng nghĩ đơn giản mà dễ có, điều ấy có thật không khi mà giá trị đạo đức ngày càng suy giảm?
Cách đây vài chục năm người ta luôn dạy chúng tôi sống phải có mục đích, có lý tưởng, thời ấy chúng tôi lăn xả vào các cuộc vận động, các phong trào một cách trong sáng. Trong đầu không hề đắn đo hay suy tính một chút riêng tư cho bản thân. Sức trẻ chúng tôi đã thành công trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, bằng chính những đôi dép cao su với quần ka ki vá gối. Những bữa cơm sắn khoai nhiều hơn gạo, chúng tôi chia sẻ cho nhau bằng chính những tấm lòng.



Đi trên đường, hay ngồi bất cứ đâu nghe các bạn trẻ bây giờ nói chuyện với nhau mà tôi rùng mình. Chứng kiến cảnh một bà cụ bán rau vấp té, tôi lật đật băng qua đường để đỡ bà, trong khi ấy gần chục em học sinh cả nam lẫn nữ bên ấy vẫn vô tư cười nói "Đ... Mẹ, bà già té kìa, đứa nào đỡ bà dậy đi - Mày điên à! Bà ấy té chứ tao té đâu - Thằng này muốn chơi trội à...". Cái té của cụ già không nặng, nhưng cả tôi và cụ đều đau nhói mà cả hai đều không thốt lên được.
Phải chăng thế hệ chúng tôi đã quá vội vàng với các mục tiêu phấn đấu để đưa đất nước vươn lên mà bỏ rơi lại phần quan trọng nhất là đạo đức cho thế hệ trẻ, vu vơ cả một đêm suy nghĩ rồi chợt nhận ra mình có lỗi, thế hệ trước có lỗi.
Nhân chi sơ tính bản thiện - Khi mà các giá trị đạo đức xuống cấp thì mới thấy được đơn giản mà lâu nay ta cứ "cả vú lấp miệng em" đổ hết cho thế hệ trẻ ngày nay, mà không hề dám dũng cảm đứng lên nhận lỗi về mình.
Với cường độ và áp lực sống khiến những người lớn lao vào chạy đua để đạt được mục tiêu cho đất nước, xã hội và gia đình... phó mặc con cái cho các thầy cô ở trường, sau một ngày làm việc cật lực và mệt mỏi chỉ muốn nghỉ ngơi... Câu hỏi dành cho con cái "Hôm nay được mấy điểm, ở lớp có gì không?", rồi lao vào cơm nước, giặt đồ,... cho xong một ngày làm việc.
Mà quên đi những phút giây trò chuyện, tìm hiểu tâm tư của trẻ. Cái độ tuổi tâm sinh lý phát triển lại thiếu đi những định hướng và được cám dỗ bởi hàng loạt phim ảnh, sách báo không sàng lọc khiến lớp trẻ như rơi vào mê cung và không tránh được sai lầm.
Cái xấu ngày nay dày đặc các mặt báo và môi trường tiếp xúc, thậm chí trẻ học ngay từ chính cha mẹ mình bởi ngôn từ và bàn bạc với nhau, toan tính với nhau... Những gương người tốt việc tốt tìm đỏ mắt mới thấy. Vậy thì tránh sao được sự xuống cấp và suy đồi.
Xin đừng trút lên thế hệ trẻ những lỗi lầm, tự thân ta thấy mình đã vô trách nhiệm với chúng bằng những hành động và việc làm của chính thế hệ chúng ta. Xin đừng vỗ ngực nhận ta là đúng mà hãy ngồi lại tự nghiền ngẫm và nhận lỗi với chính bản thân mình. Muốn lớp trẻ tôn trọng hãy đứng lên nhận sai và sửa sai khi ấy mới đích thực dạy được lớp trẻ và chúng mới thật sự nghe ta.