Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012
KỈ NIỆM CŨ
Kỉ niệm
như hòn đá nham nhở
mòn vẹt đa hình
lộc cộc lăn vào hiện tại
tình yêu thời vụng dại
trùm rêu ngủ say
giật mình thức giấc
ngoài sân gió nấc nghẹn ngào
chạm tay vào kí ức
mênh mông xa khuất
ẩn hiện theo thời gian
cõng nỗi buồn lênh loang
giờ tất cả chỉ là quá vãng
tôi và em…mối tình lãng đãng
như con nắng cuối mùa nhảy nhót
vũ điệu xưa tiếng kèn lảnh lót
chợt im lìm, rồi chợt vỡ toang
xin em đừng nối kí ức
lôi xềnh xệch vào hiện tại
ai cũng qua cái thời ngây dại
tôi và em ngày ấy…qua rồi!
Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012
TẾT TÀN...
Nửa đêm lạnh
Giật mình đang tết
Chiếc chăn dầy không ấm
Cái lạnh bên trong không sao sưởi được
Dẫu bên ngoài hơi ấm tỏa lan
Mênh mang một giấc mơ cùng những giọt nước mắt như hòn sỏi
Lộc cộc, lốc cốc lăn trong sâu thẳm
Tất cả như khô lại hóa thạch
Ngoài kia những nhánh hoa ngậm sương
Như ta gượng nén nước mắt của đời
Cố cho một ngày mai
Hoang hoải
Màn đêm chợt vỡ...tiếng gà gáy, dẫu biết mình chưa sống trọn cái tết
Cái chết đôi khi lại là niềm vui cho người, khiến chúng gáy vang kiêu dũng
Sắp hết ngày mùng
Khiến nỗi lòng rưng rưng, những giọt nước mắt hóa thạch chợt mềm lại
Mỉm cười tôi nghĩ tới tương lai
Rồi hát vang như gà....tiếng hát sâu thẳm không âm thanh
Vang dội trong từng huyết mạch...
Cái lạnh chợt run lên bần bật
Mùa xuân hờ hững đi ngang, cho đầu thêm sợi bạc
Chẳng ngạc nhiên nhận ra tết tàn...
Giật mình đang tết
Chiếc chăn dầy không ấm
Cái lạnh bên trong không sao sưởi được
Dẫu bên ngoài hơi ấm tỏa lan
Mênh mang một giấc mơ cùng những giọt nước mắt như hòn sỏi
Lộc cộc, lốc cốc lăn trong sâu thẳm
Tất cả như khô lại hóa thạch
Ngoài kia những nhánh hoa ngậm sương
Như ta gượng nén nước mắt của đời
Cố cho một ngày mai
Hoang hoải
Màn đêm chợt vỡ...tiếng gà gáy, dẫu biết mình chưa sống trọn cái tết
Cái chết đôi khi lại là niềm vui cho người, khiến chúng gáy vang kiêu dũng
Sắp hết ngày mùng
Khiến nỗi lòng rưng rưng, những giọt nước mắt hóa thạch chợt mềm lại
Mỉm cười tôi nghĩ tới tương lai
Rồi hát vang như gà....tiếng hát sâu thẳm không âm thanh
Vang dội trong từng huyết mạch...
Cái lạnh chợt run lên bần bật
Mùa xuân hờ hững đi ngang, cho đầu thêm sợi bạc
Chẳng ngạc nhiên nhận ra tết tàn...
Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012
MƠ XUÂN
Vội chi xin thẻ trên chùa
Tháng giêng mình cứ vui đùa cùng xuân
Yếm đào em để tần ngần
Chồi non xanh biếc nửa gần nửa xa
Mưa xuân khe khẽ thiết tha
Tắm cho mình cùng với ta xuân này
Lửng lơ tay kiếm bàn tay
Chợt đụng chân váy hồn bay chốn nào
Hương xuân cho dạ xôn xao
Mắt xuân lúng liếng mời chào làm thân
Chở em mà cứ phân vân
Ngỡ mình chở cả vườn xuân về nhà
Sớm xuân say cái mặn mà
Của em hay của người ta ven đường
Bờ môi rón rén lời thương
Giật mình chợt nhận đêm trường giấc mơ.
Tháng giêng mình cứ vui đùa cùng xuân
Yếm đào em để tần ngần
Chồi non xanh biếc nửa gần nửa xa
Mưa xuân khe khẽ thiết tha
Tắm cho mình cùng với ta xuân này
Lửng lơ tay kiếm bàn tay
Chợt đụng chân váy hồn bay chốn nào
Hương xuân cho dạ xôn xao
Mắt xuân lúng liếng mời chào làm thân
Chở em mà cứ phân vân
Ngỡ mình chở cả vườn xuân về nhà
Sớm xuân say cái mặn mà
Của em hay của người ta ven đường
Bờ môi rón rén lời thương
Giật mình chợt nhận đêm trường giấc mơ.
Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012
XUÂN XA
Xuân về lúng liếng nhành mai
Mưa li ti rắc làm phai má đào
Chồi non búp biếc ngọt ngào
Nhớ em gió cũng xôn xao nhớ cùng
Cuối năm cho đến hết mùng
Ta xa cho đến tận cùng tháng giêng
Nỗi lòng người cứ bung biêng
Bứt từng chiếc lá gửi riêng nỗi niềm
Xa em thời khắc linh thiêng
Đất trời như cũng ngả nghiêng cõi lòng
Tết về với những nhớ mong
Một mình anh xếp cho xong tháng ngày
Phương xa có nhớ nơi này
Bao nhiêu kỉ niệm vơi đầy cùng nhau
Xuân về chỉ muốn qua mau
Để mình lại được bên nhau vui vầy.
Mưa li ti rắc làm phai má đào
Chồi non búp biếc ngọt ngào
Nhớ em gió cũng xôn xao nhớ cùng
Cuối năm cho đến hết mùng
Ta xa cho đến tận cùng tháng giêng
Nỗi lòng người cứ bung biêng
Bứt từng chiếc lá gửi riêng nỗi niềm
Xa em thời khắc linh thiêng
Đất trời như cũng ngả nghiêng cõi lòng
Tết về với những nhớ mong
Một mình anh xếp cho xong tháng ngày
Phương xa có nhớ nơi này
Bao nhiêu kỉ niệm vơi đầy cùng nhau
Xuân về chỉ muốn qua mau
Để mình lại được bên nhau vui vầy.
Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012
XUÂN VÀ EM
XUÂN VÀ EM
Xuân về chớm ngõ thời gian
Đông còn níu những lênh loang
gió mùa
Xa em xào xạc gió lùa
Xốn xang nỗi nhớ cơn mưa cuối
chiều
Chặng đường vất vả bao nhiêu
Đếm từng hình bóng liêu xiêu
cõi lòng
Đồng hồ nhích nhịp ngóng
trông
Tìm em giữa chốn mênh mông
đông người
Thoáng xa đào nở nụ cười
Má xuân ửng đỏ da tươi nắng
hồng
Về đây cho thỏa tang bồng
Tình mình xa cách vẫn nồng
yêu thương
Mặt hồ trong nước soi gương
Vườn hoa ngày tết rộ đường
phố đông
Bao nhiêu cách trở núi sông
Mừng vui ta nắm tay không
muốn rời
Người thương ơi có đôi lời
Giấc mơ xuân và em thời vấn
vương
Gửi theo con gió vô thường
Tới em cho thỏa yêu thương
đợi chờ
Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012
THĂM MẸ CUỐI NĂM
Xuân còn sót những tiếng ho
Của đông lấn ná mẹ co ro ngồi
Con về thoảng gió mây trôi
Một đêm cạnh mẹ rối bời nỗi
lo
Gang từng khắc… đếm khắc đo
Thời gian ngắn ngủi chẳng cho
con cười
Buồn sao một kiếp con người
Mẹ còn đó mà con lười về thăm
Tre già ngóng đợi búp măng
Mẹ ngồi tần tảo nhặt căng
tháng ngày
Lạy trời thôi chớ đọa đày
Để con bên mẹ xum vầy niềm
vui
Bật đèn mong vẫn tối thui
Giả mù mong đẩy được lùi nếp
nhăn
Cho lòng con khỏi băn khoăn
Sớm mai xa mẹ cắn răng mỉm
cười…!
Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012
VẮNG EM
Có một ngày xa em
Anh chợt mới nhận ra
Bằng lăng không nở hoa
Chiều không xanh như trước
Lặng lẽ thả chân bước
Đếm từng phút trôi qua
Thời gian chẳng gần xa
Xoay vòng trong thương nhớ
Cây bàng đứng thờ ơ
Phớt lờ từng cơn gió
Chú chim sâu còn đó
Ngó nghiêng đôi mắt tròn
Đếm từng búp lá non
Đếm từng khắc mỏi mòn
Giữa chiều lênh loang nắng
Một ngày trong xa vắng
Cõi lòng nằm im lặng
Chẳng còn chút xôn xao
Chẳng còn chút ồn ào
Của con tim dồn nhịp.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)