Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Nhảm sau nhiều ngày quay lại




Giá trị cuộc sống của mỗi con người không phải là tài sản vật chất mà là tình yêu thương giữa con người và con người.
Cho đi để được nhận về, cho đi để thanh thản sống và nhận về yêu thương.
Có người đã phí hoài cả cuộc đời dành cho bạn như cha, mẹ, như người yêu hay vợ vậy tại sao bạn lại không thể hiến trọn đời mình để trả khi bạn đã nhận.
Đất nước này , xã hội này ngày càng nhuốm bẩn sự chênh lệch giữa giàu và nghèo, đạo đức ngày càng tha hóa suy đồi, mọi giá trị nền tảng đều lung lay.
Trong cơn bão ấy bạn cần đứng vững và chọn cho mình một con đường giữu mình và đấu tranh đừng để ngã gục.

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

MƯA....



MƯA....


Những cơn mưa thổn thức
Thấm dần vào lòng đất
Như nỗi nhớ âm ỉ bên trong
Đôi khi anh tưởng đã mất
Rồi bất chợt rất thật
Ào ạt quay trở về
Mang theo lời thề ướt sũng
Giữa vũng lầy trần gian
Thả cho hồn đi hoang
Xé thành muôn ngàn sợi
Anh đi tìm...
Tìm riêng cho mình nỗi nhớ
Đằng đẵng ngày đêm
Đời không bớt không thêm
Tình bao giờ vơi cạn
Anh gạn
Nước đục nước trong
Cho cơn mưa thuần khiết
Dành một ngày tắm em.

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

11; 02 ngày 6/2/2017

11; 02 ngày 6/2/2017
Dường như số phận đang thử thách một con người, liệu có thể vùng vẫy mạnh hơn hay là chết trong đau đớn khi mà tất cả đều đóng cửa không có một nơi trú ngụ nào cho bản thân.
Tôi đã cố gắng tất cả những gì tôi  có thể!

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

LẠNH LÒNG...?




LẠNH LÒNG...?

Lạnh tê tái, cái hàn thử biểu cũng phát điên với ông trời nhảy nhót loạn xạ lúc 19 rồi xuống 17 và giờ 15 độ kèm thưa mưa ẩm ướt và rả rích 2 ngày trời khiến mọi thứ ỉu xìu đến ngay cả cái mặt đường nhựa rắn câng trước nhà giờ cũng có cái cảm giác mềm nhũn dưới những bánh xe lăn.
Người ta bảo nóng phát điên chứ chưa nghe ai bảo lạnh phát điên bao giờ, vậy mà cái cảm giác điên điên ấy cứ chập chờn xuất hiện cứ y như là là cái bóng đèn điện nhấp nháp sáng tối khi bị move vậy.
Cái lạnh từ đâu trong cái cơ thể vốn sống và chịu đựng nơi giá lạnh biên thùy của một thời trai trẻ với mảnh áo bông đứng gác một mình trong đêm tối mắt căng ra, tai dỏng lên trong gió rít rừng cây nghe từng tiếng động dưới chiến hào.
Lạnh trong cái rét đậm, rét hại của một thời thơ ấu với cái áo mút mẹ đan bên trong chiếc sơ mi trắng đến trường với hai má rám lại, môi nứt nẻ đến chảy máu với đôi chân sưng cước lên trong đôi tất bộ đội lỏng toạch được mẹ dùng sợi dây thun quần khâu lồng trên cổ tất.
Lạnh khi con người phải đấu tranh giữa sống chết nơi giường bệnh sau ca mổ...
Nhưng cái lạnh nào cũng có thể vượt qua trừ cái lạnh hôm nay.
Cái cảm giác buốt giá trong tâm hồn khi tình cảm giữa con người với con người không còn là một món ăn quý giá trong bữa tiệc cuộc đời.
Cái lạnh ảo ảo, thật thật giữa những điều xảy ra và chưa xảy ra trong cuộc sống cứ đập vào đôi mắt vốn đã chịu đựng nhiều nỗi buồn ngang trái.
Hoa hồng và rượu vang liệu có đưa con người quên được cái lạnh bất ngờ thế không, liệu chocolate có ngọt ngào trong miệng để quên đi những kỉ niệm vốn chả thể nào quên không?
Con người có thể không quên nhưng lại không nhớ những gì đẹp nhất để khiến mọi thứ trở lên lạnh lùng trước mọi thứ xảy ra.
Cây mai vàng nở rộ cứ tả tơi trong mưa gió với những cánh vàng xót xa phủ kín quanh gốc, ừ tại mưa đấy. Nếu không mưa thì gió đã cuốn xa.
Cái nụ hôn bất ngờ khiến bản năng bị đánh thức và bỏng cháy liệu có đủ sưởi ấm cõi lòng con người khi gió mùa đông bắc tràn về khiến bao người rung động khi đứa trẻ lên ba cởi truồng trong giá rét.
Đâu đó vẫn có người tự ru lòng mình bằng niềm tin rằng dù mùa đông vẫn có cậu bé bán diêm ngồi trước cửa.
Riêng mình ở nơi không lạnh mà lòng lạnh đến khốn cùng.
Ai đó có thể như chú chim di cư tránh rét mà trốn đi cả ngày vào nơi ấm cúng thì vẫn có ai đó ngồi lạnh lẽo đếm thời gian trôi mong ngóng điều kỳ diệu đem lại trong cuộc sống.
Năm tháng luôn đi kèm với tuổi tác con người, tuổi già và tuổi trẻ tuổi nào dành cho ta khi con đường thênh thang phía trước và con đường cong queo gai góc, chật chội bởi những lùm cây và dây dại bao quanh.
Cái lạnh muôn đời vẫn thế nghiêng về tuổi già bởi tuổi trẻ không quên nhưng chẳng nhớ.
Ngoài kia giò lan nở trắng muốt đang vật mình trong mưa gió, liệu màu trấng trinh nguyên ấy có giống màu tuyết ở Sa Pa, Mẫu Sơn hay Pia Oắc không nhỉ, chợt nhớ màu hoa trắng đã yêu và gửi trọn hồn nơi ấy.
Thèm đôi bàn tay, làn môi ấm tràn căng nhựa sống tuổi thanh xuân, thèm cái ngọt ngào bên tai trong hơi thở dồn nhịp nhưng tất cả đã xa vời vợi bởi mắt nào có thể nhìn xuyên qua màn sương đặc quánh nỗi cô đơn.
Bên kia đường nhà ai cúng tất niên và chợt một giọng ca nhừa nhựa của men say cất lên - Cuộc đời này vẫn thế, có yêu nhau chỉ là để yêu nhau...
Cái lạnh ơi muôn đời là thế! Đâu nụ cười, đâu ánh mắt trao nhau...ta cứ thế nhìn vào màn hình trước mặt mà quên đi lạnh lẽo bên ta.

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016

ĐIÊN À ( Sao lại ghét chúng tôi )

ĐIÊN À ( Sao lại ghét chúng tôi )

Điên m...nó hết , một ngày bực bội và khrồió chịu đủ thứ trong người lại gặp cái tin nhắn.
- Sao chú lại thích lạnh, thích tuyết?
- Cháu ghét những người thích điều ấy
- Cháu không thích mọi người nên chỗ cháu
- Mọi người có nhìn thấy những đứa trẻ chân trần trong tuyết lạnh với tấm áo phong phanh không?
Ơ...á chuyện bạn ghét ai yêu ai liên quan đếch gì đến tôi, đất nước này thiên nhiên ban tặng bao điều lạ và đẹp, chúng tôi quần quật lao động và chúng tôi có quyền được hưởng thụ những thứ chúng tôi thích, những nơi chúng tôi muốn đi, sao lại ghét.
Những đứa trẻ ở đâu chả có những đứa trẻ không đủ ăn, đủ mặc trong xã hội này, bố mẹ chúng không muốn chúng cũng không muốn.
Sự sống và hạnh phúc là do mỗi người nỗ lực dành lấy, sự chia sẻ cũng có giới hạn chứ chúng tôi không phải là chúa trời mà chúa trời cũng chả thể làm gì hơn được nếu khí hậu khắc nghiệt và điều kiện thiên nhiên không ưu đãi sự chung tay góp sức của xã hội chỉ là một phần nhỏ còn cái chính phải ở bản thân mỗi con người chứ sao lại bắt chúng tôi không được chơi, không được cười nói những nơi ấy, bạn có biết chúng tôi tuy chỉ sống tốt cho mình cũng là đóng góp cho xã hội rồi không?
Trăm người vui vạn người khổ ư...thế bạn làm gì để giúp những đứa trẻ ấy nơi vùng cao giá lạnh ấy?
Trăm người cười đón tuyết Sa Pa trong đêm dừng lại liệu vạn người kia có bớt khổ không?
Mà bạn này, bạn có muốn nghe một bí mật không?
Cái nơi bạn rên rỉ đói nghèo ấy vẫn còn hạnh phúc chán so với một và số hoàn cảnh của chúng tôi nơi đô thị, thành phố sầm uất bạn biết vì sao không? Nơi bạn ở mới chỉ nghèo nhưng không đói và không sợ hãi với nguy cơ phải chết đói vì còn vào rừng đào củ mài, hái rau rừng, măng rừng ăn tạm qua ngày, còn chúng tôi ở thành phố nhà hết gạo chỉ biết vay mượn, vay mượn không được chỉ biết nhịn rồi mai lại lê ra lề đường , góc phố tiếp tục mưu sinh, chúng tôi không thể cậy đường nhựa nên ăn được bạn ạ.
Đấy hạnh phúc và sẻ chia đấy, chẳng lẽ vì thế chúng tôi ghét hết mọi người và không cho ai đến , không cho ai vui cười được sao?

Tự tâm mỗi con người hãy suy nghĩ !



Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

TẾT LÍNH




Tết lính và những kỉ niệm của một thời trai trẻ cầm súng khó có thể kể hết được nhưng đây là một cái tết lính có chung kỉ niệm lớn nhất với rất nhiều người trong đó có nó.
Trong cuộc sống cứ nhắc tới tết là người ta nghĩ đến tết tây ( dương lịch ) hay tết cổ truyền ( âm lịch ). Nhưng với tôi và không ít người trên đất nước này có thêm một ngày tết riêng cho thời trai trẻ của mình hiến dâng cho Tổ quốc bên ba lô và cây súng. Mùa đông biên giới trên các cao điểm lạnh buốt giá bỗng xôn xao nhộn nhịp làm không khí như ấm hẳn lên. Ngày mai 22/12 ngày tết lính, khác với mọi cái tết bởi nó không có bánh chưng, không câu đối đỏ vậy mà cả doanh trại háo hức dọn dẹp vệ sinh trang trí cho thật đẹp bằng những đôi tay tài hoa của người lính và hoa dại nơi rừng sâu những tờ báo tường được viết và trang trí đa dạng màu sắc và hoa văn rất lính ấy khiến nó mãi mãi khắc sâu trong tâm trí mỗi người. Gần nửa năm cả đơn vị chưa biết đến mùi vị của miếng thịt, bữa cơm chỉ toàn muối trắng và canh bằng đậu tương được anh nuôi chia rất chính xác mỗi mâm 2 muổng hạt đậu tương và còn lại là nước, rau rừng thì mâm nào mâm đó tự cải thiện nhờ sự chăm chỉ và may măn củ núi rừng và thiên nhiên. Tết phải khác, tiểu đoàn được nhận hẳn một con lợn to tại hậu cần sư đoàn cách nơi đơn vị đóng quân 30km đường rừng. Vui quá, háo hức quá đi chứ, lợn chưa đi nhận về mà cánh lính đã ngồi tả các loại món ăn chế biến từ nó khiến ối anh yết hầu cứ chạy lên chạy xuống vì nuốt nước miếng thèm trong cảnh chờ đợi. Lâu lâu lại chạy ra ngó xuống con đường mòn dưới chân núi xem cánh nhận lợn đã về chưa... Lợn chưa về mà cả đơn vị bỗng bừng lên náo nhiệt khi đoàn Dân - Chính - Đảng của huyện lên thăm, đây mới thực sự là tết khi cánh lính nhà ta thây những cô gái trẻ trong đoàn, chuyện lợn, chuyện ăn giờ như quên lãng, từ cởi trần, quần đùi chỉ máy phút chả ai nhắc tất cả đã tinh tươm quân phục mới nhất, sạch nhất và lành nhất được mang ra khoác lên người, đoàn làm việc với ban chỉ huy mà sân tiểu đoàn cánh lính lượn như đèn cù, lẩm nhẩm đêm thấy ( Đại đội ) nào cũng có một vài anh xuất hiện. Sân tiểu đoàn hôm nay có vẻ mới lạ bởi sự xuất hiện của các cô gái văn công và đặc biệt nhất là một chú bò to được cột ngay gốc cây móc mật khiến nóng càng thêm nóng, giá lạnh mùa đông hình như biết thế mà tránh đi nơi khác. Rôm rả bàn tán văn nghệ sẽ diễn ra ở đại đội nào và trong những khuôn mặt vui mừng ấy không ít nỗi lo âu của tất cả bởi ai cũng có thể rơi vào phiên gác, trực ban đơn vị... Nỗi lo ấy rồi cũng thấu tận trời xanh nên thằng Tiến lé liên lạc viên tiểu đoàn lượn xuống báo tin, đoàn văn công sẽ có mặt đều cả 3 đại đội giao lưu và văn nghệ, con bây giờ các C cử người lên tiểu đoàn bộ tham gia thịt bò và nhận phần. Nó nói xong cánh lính như được dùng doping bỗng rú lên nhảy nhót , hát hú vang cả một góc núi. Niềm vui tới tấp niềm vui khi thịt về và đại đội quyết định từng trung đội tự chế biến theo điều kiện của trung đội chứ bếp ăn đại đội nghỉ chỉ cơm canh như mọi ngày. Sướng ôi là sướng với quyết định sáng suốt ấy, mới nghe thôi mà cánh lính đã phân công nhau vào rừng kiêm gia vị và rau để chế biến. Thịt về thằng Trung phệ nhăn nhó vì chia trên tiểu đoàn không đều và phần nhiều thịt phần ít thịt nhiều xương, giờ nó càng nhăn nhó hơn khi đống thịt xương đổ ra sân và nó lại phải chia...Cứ xe xong một miếng thịt to là nó lại cầm trên tay nâng nâng ước lượng và mắt nheo tít lại như ngắm bắn để đong đo rồi vứt làm 3 phần, miệng nó lầu bầu chửi ( mẹ cha nó , ông đố thằng giáo sư, tiến sĩ nào mà chia được cho bằng nhau trong cái cảnh không có cân như thế này ). Cánh lính thì vây xung quanh hối thúc nhanh để còn chia tiếp thịt lợn và nấu ăn cho kịp. Tiểu đội nó vốn quậy nhất đơn vị bởi sự bạt mạng cũng như hào hoa trong cách ăn, cách chơi ngày lễ tết. Nhưng hôm nay co cụm thì thào rất bí mật, và quyết định đưa ra là bộ quân phục vừa bóc tem của nó và chiếc chăn quân nhu của thằng Dũng híp phải hy sinh để mang xuống bản đổi rượu. Thôi rồi còn đau đớn nào hơn khi chia tay bộ quân phục xanh rì mới coóng lại nhất là có gái xinh xuất hiện...nhưng luật lệ là thế cấm cãi. Nghe thế nó chỉ biết ngậm ngùi vào cởi bộ quân phục mới toanh ra đưa cho thằng Chiến lùn đi xuống bản. Chiều tối hôm nay vui nhất cơm rượu thịt nhờn môi, mặt thằng nào thằng nấy rạng rỡ như hoa mặt trời, lạnh cũng ăn thua, gió cũng không ăn thua, sân đại đội đã dựng xong sân khấu...Nó được chính trị viên phân công lên đọc bài thơ “ Điểm Tựa “ của bác Hữu Thọ, ngồi ôm cuốn sổ tay nó lẩm bẩm tụng kinh chờ đến giờ G. Tối thật vui, ánh lửa bập bùng đèn măng xông sáng rực, nhìn vào màn đêm những vệt đèn pin loang loáng xẻ ngang, xẻ dọc khắp 1 vùng đơn vị đóng quân. Tiếng hát âm vang núi đồi, chỉ có đàn và hát đơn ca, đồng ca, múa các loại chẳng có dàn âm thanh khủng như bây giờ nhưng tiếng hát sao mà cao vút lên tầng không xé tan sương mù, xua bật gió rét. Tới nó lên biểu diễn, nó bước thật hùng dũng và bước lên cái sân khấu tre nứa ấy bỗng nghe cái roạc, đầu gối nó mát lạnh gió cứ theo đó mà hành quân luồn sâu vào bộ chỉ huy. Mặt nó đỏ dừ, nữa muốn lui xuống đi kiếm cái quần khác thay nhưng tiêng la hét và vỗ tay của đồng đội như đẩy nó lên sân khấu. Không thể lùi được nó quyết tiến lên hoàn thành nhiệm vụ. Bài thơ “ Điểm Tựa “ vốn là bài tủ của nó lên nó cũng không khó khăn cho lắm để hoàn thành. Đọc xong bài thơ đến bài tự nó sáng tác, giờ nó dạn dĩ và tĩnh bơ khi áp lực trống gối chỉ là chuyện nhỏ. Tiếng ghi ta đệm của anh Mông Văn Dâng hòa vào giọng đọc khiến không khí trầm lắng lại sau hai bài thơ ấy. Cô gái Tày vừa hát xong điệu then chạy ra chỗ nó nói chuyện, nó vênh ngực tự hào trong con mắt thèm thuồng ganh tị của ối thằng. Đêm như mềm hơn khi tất cả ngồi quây quanh đống lửa bập bùng tự hát hò và tâm sự, giao lưu, riêng nó cứ ngồi lâu lâu lại cái áo bông trấn thủ ủ lấy đôi đầu gối khiến nó mất tự tin khi có thêm cô bạn mới bên cạnh. Giá như thế này cho đến sáng thì đêm đông hôm ấy đẹp biết bao nhiêu. Vòng tròn bỗng nhiên cứ lác đác tan vỡ ngắt quãng với khuôn mặt nhăn nhó của những người đứng dậy chạy vội vã như có báo động. Ngày càng nhiều bật dậy lao như điên vào rừng sâu. Ngộ độc, ngộ độc tập thể bởi trong đám rau dại và nấm rừng ấy có một loại nấm độc, nhưng may mắn số lượng ít không gây tử vong. Cả cái bệnh xá 18 của sư đoàn nằm la liệt lính đại đội nó và 1 phần đoàn văn công trong đó có đủ các thành phần từ thủ trưởng cho đên lãnh đạo huyện. Người nào khỏe thì vài ba ngày xuất viện về còn lại thì người một tuần, người chục ngày. Nàng Thúy văn công cũng yếu như nó và hình như cả hai đều muốn yếu nên bịn rịn nằm lại hơn chục ngày. Nó quen nàng từ ấy và chuyện của nó với nàng hình như đã tiêt lộ từ chuyện “ Cho một thời tôi yêu “với cả nhà rồi. Tết lính và những kỉ niệm của một thời trai trẻ cầm súng khó có thể kể hết được nhưng đây là một cái tết lính có chung kỉ niệm lớn nhất với rất nhiều người trong đó có nó. Một cái tết không có sự chia tay, tiễn đưa và những cái ôm quyến luyến như tết trước nhưng nhớ mãi ...nhớ mãi không bao giờ quên.

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

Nỗi nhớ mùa Đông

 Ảnh của Đinh Văn Hồng.


Nỗi nhớ mùa Đông

Mưa tầm tã, những cơn mưa miền Trung kéo dài lê thê và nổi tiếng cả nước, kèm theo nó là bầu không khí ẩm ướt với cái se lạnh đến khó chịu.
Khoảnh khắc giao mùa khiến cho con người ta cứ lâng lâng buồn, nữa như muốn níu kéo lại cái lãng mạn của mùa Thu, nửa muốn nó đi cho nhanh để chào đón những mùa khác...
Hà Nội cũng chớm lạnh rồi, mẹ bảo lạnh khó chịu lắm không như mọi khi. Chả hiểu cái lạnh đầu Đông năm nay ra sao nữa, thèm và nhớ quá!
Mùa Đông Hà Nội với mình sao không có cái cảm giác lạnh lẽo như người ta vốn nghĩ nhỉ... Có lẽ nó mang một màu sắc nổi bật như cổ tích vậy, co ro bước ra đường tự nhiên thấy ấm hơn khi ngồi trong nhà bởi đập vào mắt sẽ là đa dạng các loại màu sắc của trang phục mùa Đông, thôi thì đủ loại quần áo với mũ và khăn quàng, nhờ vậy mà nó ấm lên trong mắt chăng?
Ai đã từng có cái diễm phúc chạy xe dạo quanh phố phường Hà Nội để cho từng cơn gió buốt cóng hết cả mặt, cái lạnh luồn qua từng lớp vải cù vào da thịt mới thấy cái nhớ, cái lưu luyến của mùa đông. Khi đã chán với những con đường khu phố ta có thể dừng chân xà ngay xuống vỉa hè với cốc trà mạn nóng hổi và thơm ngất, nhấp từng ngụm cho cái nóng lan tỏa dần vào từng mạch máu của cơ thể, hay ngồi hít hà bên đĩa ốc luộc với mắm chanh, gừng thiệt cay...
Nhớ quá những mùa Đông Hà Nội bởi cái đặc thù riêng chẳng nơi nào có được. Nó không trắng xóa với băng tuyết như các nước khác, cũng không u ám và xám xịt bầu trời như ở một số nước đông nam á lân cận... Mùa Đông Hà Nội khi ngước lên ta sẽ thấy một vòm xanh ngát bởi những hàng cây cổ thụ chưa kịp thay lá, điều đặc biệt ấy khiến ta có cảm giác trời trong xanh hơn... Còn ai muốn phóng tầm mắt rộng hơn và xa hơn hãy chạy lên cầu Long Biên, Chương Dương hay xuôi về Cầu Giấy nên cầu Thăng Long đứng trên những thành cầu nhìn nước sông Hồng đỏ cuồn cuộn chảy với những bãi đậu, ngô xanh mơn mởn hai bên bờ với những khu nhà san sát, chen chúc nhấp nhô ta chợt thấy tâm trạng mình như lớn hơn, rộng hơn theo tầm mắt.
Có thể lững thững dạo quanh những Hồ Tây, Hồ Gươm, Trúc Bạch thả hồn theo cái không khí nơi đây mà tận hưởng, ta sẽ cảm nhận được cái thần, cái thơ của HN, cứ đi một hai vòng đến khi mỏi chân là có thể tạt ngay vào các ngôi đền, chùa cổ quanh hồ với tiếng chuông vang lên trong không gian thanh tịnh với hương trầm ngào ngạt. Tất cả quyện vào ta đến độ thăng hoa và ấm áp khiến cái lạnh mà không lạnh.
Hà Nội luôn đi vào tâm trí của những con người đã và đang sống với nó không chỉ với mùa Đông mà quanh năm với không gian kiến trúc, với quần thể và khí hậu khác biệt chưa từng có.
Lại mưa nữa rồi cái mưa xứ Quảng không đẹp, không thơ nhưng cũng làm cho con người ta nhớ bởi nó nhắc đến những trận bão lũ đến kinh người. Lạnh không bao nhiêu nhưng do tiết trời đầu Đông khiến nhớ da diết, cái mùa Đông Hà Nội.
Năm ngoái chị về, mình được tận hưởng một mùa Đông thật tuyệt vời, được ôm chầm lấy mẹ rúc đầu vào ngực hay nằm gối đầu lên đùi mẹ, nũng nịu như trẻ con bắt mẹ nhổ tóc sâu dù vẫn biết ở cái tuổi "cổ lai hy" mẹ chẳng thể nhổ được một cọng nào và rồi đi cùng các bạn, dạo quanh Hồ Gươm cả ngày, đên tối mịt hai chị em mới về bên nồi lẩu nghi ngút khói, dẫu bụng no cành nhưng hai chị em cũng nhắm mắt, nhắm mũi mà ăn sợ mẹ buồn...
Rùng mình khi cơn gió ào qua cửa sổ với tiếng mưa như trút xối xả ngoài kia, chợt thấy lòng nao nao khi nhớ mùa Đông Hà Nội.
Ừ! Đông đã về rồi nỗi nhớ ơi.
Đinh Văn Hồng.
Tìm 1 tấm hình minh họa thây bài viết của mình trên một trang mạng, theo nguồn dẫn thì lại trích từ một tờ báo mạng.
Khổ thân tác giả viết xong mà chả biết nó lại có hành trình như thế với tác phẩm của chính mình.
http://vnexpress.net/…/nho-da-diet-mua-dong-ha-noi-2423931.…
http://mùađônggõcửa.vn/?page=newsDetail&id=824098&site=39080

Đinh Văn Hồng
Viết bình luận...

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

CÓ THỂ





 











CÓ THỂ

Có thể tình yêu...
Anh dành cho Trường Sa chưa lớn
Chưa mênh mông như sóng nước Biển Đông
Nhưng trong anh là dòng máu Lạc Hồng
Cứ cuồn cuộn như trăm sông về biển
Có những điều đôi khi không thể hiện
Lắng trong lòng sâu dưới đáy đại dương
Nơi tôm cá tung tăng bơi lượn
Quanh Trường Sa, Nam Yết, Sinh Tồn
Anh muốn hóa mình thành nụ hôn của biển
Cứ mỗi ngày ôm thắm thiết đảo xa
Đâu Đá Lát, đâu Sơn Ca
Mắt nhạt nhòa ngóng về nơi - Tất cả
Chín mươi triệu con tim hối hả đêm ngày
Anh ước mình thành cánh chim bay
Say mê ngắm những đảo chìm, đảo nổi
Đây Phan Vinh, Thuyền Chài, Tiên Nữ
Kia Song Tử, An Bang mắt hướng về Dàn
Giữa muôn vàn sóng nước bao quanh
Mỗi trái tim hồng rực giữa biển xanh
Điểm tô thắm ba mươi ba điểm, đảo
Có thể tình yêu...Chưa một lần mách bảo
Thương Trường Sa, đau đáu nhớ Hoàng Sa.
Nơi Tổ Quốc ông cha mình tạo dựng
Nhưng trong anh tâm hồn luôn chứa đựng
Hơi ấm đảo xa qua từng bộ quân phục
Chiếc mũ, lá cờ các em gửi tặng anh
Để có thể ngày mai anh có thể
Yêu nhiều hơn biển đảo của quê hương.








Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

CHIA HAI DÒNG SÔNG


Tư lự anh thả bước
Thả ao ước
Bên dòng sông Trà
Dòng sông cuộn đục ngầu khao khát
Trầm tư nghe sông hát
Quảng Ngãi quê mình trăm mến ngàn thương...
Thả nỗi nhớ vấn vương
Giữa màn sương đặc quánh
Nỗi nhớ chòng chành theo những bánh xe lăn
Tháng mười hai lăn tăn trên mặt sông nhảy nhót
Chợt vắng tiếng chim hót
Mưa...
Tháng mười hai đón đưa kỉ niệm
Nhớ sông Hồng thiêm thiếp một giấc mơ
Những vần thơ ngu ngơ
Thả vào trang giấy trắng - Ướt nhòe
Hà Nội lạnh
Quảng Ngãi mưa hoài không tạnh
Nên nỗi nhớ tròn vành vạnh
Sau một giấc ngủ vùi
Muốn kéo thời gian lùi
Về xưa miền nhung nhớ
Nơi hai con sông tháng năm dài bồi lở
Bỡ ngỡ
Nhận ra mình thiếu em nên dòng sông hờn ghen
Chia hai đổ ra biển.

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

QUÊ HƯƠNG - TỔ QUỐC TRONG LÒNG

Có những lúc trái tim con bật khóc
Máu tuôn trào thương nhớ Hoàng Sa
Nhớ da diết mùi thơm hương biển mặn
Nhưng cố lòng dặn nỗi nhớ ngủ yên
Có những lúc tâm hồn con phát điên
Khi tàu lạ ngông nghênh nơi biển cả
Có những lúc toàn thân như mệt lả
Vẫn dặn mình súng giữ chắc trong tay
Hình bóng mẹ quắt quay cùng nhịp sóng
Có những lúc lòng con chợt nổi nóng
Khi giặc kia mau chóng đắp bồi
Đứng ở Cô Lin mà lòng dạ bồi hồi
Thương Gạc Ma trong tay quân kẻ cướp
Có những lúc mưa dầm thấm ướt
Lạnh run người, sưởi ấm bằng lời Cha
Mơ tha thiết đang trong vòng tay Mẹ
Gác Sinh Tồn giữa bão táp phong ba
Ngồi ở Sơn Ca nghe câu hò ví dặm
Qua Đá Nam ôn nhớ ngày Hội Lim
Về Tiên Nữ nhâm nhi quà xứ Lạng
Có những lúc hoàng hôn chạng vạng
Lại lao mình ra vị trí phân công
Cho đến lúc biển đông ngừng báo động
Có những lúc hồn con chợt mở rộng
Đón đất liền đạp sóng ra thăm
Rồi khép lại hồn đăm đăm nỗi nhớ
Thèm biết bao hơi thở của người thân
Nghe Trường Sa lớn tiếng chuông chùa gợi nhắc
Sự yên bình nằm tất cả nơi con
Thèm vật vã tô Don miền đất Quảng
Mẹ mua về nấu buổi chiều xưa
Có những lúc giữa trưa nắng gắt
Cắt nỗi niềm từng khúc gửi người đưa
Về nơi ấy mái nhà mưa còn dột
Và đôi khi lòng con cũng thui chột
Nỗi nhớ quên đi - Kẻ thù trước mặt
Là lúc ấy trái tim con đặt
Cho quê hương, tổ quốc trong lòng.

Đinh Văn Hồng




Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

TÂM HỒN CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH


Đại tá Võ Văn kính và chiếc hòm " Trái tim yêu thương "

Tôi biết đến Đại tá Võ Văn Kính - Phó chính ủy Bộ tư lệnh Cảnh sát biển vùng 2 trong nhưng ngày tháng 6/2014 cả nước đang sục sôi khi nhà cầm quyền Trung Quốc hạ đặt dàn khoan HD-981 trên thềm lục địa và quyền chủ quyền của Việt Nam.

Thoáng nhìn một sĩ quan cấp cao của CSB người ta có cảm giác khô khan bởi làn da đen cháy sóng gió và đôi lông mày rậm, nhưng hóa ra càng gần gũi thì càng phát hiện ra bên trong của cái vẻ bề ngoài ấy ẩn chứa một tâm hồn, một tình cảm rất thân quen và có hơi hướng của một nghệ sĩ qua những bài thơ và khúc hát khi giao lưu cùng đoàn công tác.

Sinh ra trong một ra đình thuần nông vơi tuổi thơ đầy vất vả bên cánh đồng Lao cùng các bạn trang lứa của vùng đất Diễn Châu - Nghi Lộc một vùng đất đầy dấu ấn lịch sử cách mạng của tỉnh Nghệ An anh bước chân vào đời quân ngũ và gắn trọn cuộc đời minh với binh nghiệp, hết phục vụ bên Hải Quân rồi chuyển qua Cảnh Sát biển.

Nghe anh tâm sự về mình mới cảm nhận được sự dân dã giống như bao người khiến tôi cứ nghĩ mình không phải đang nói chuyện với một thủ trưởng cấp cao của lực lượng Cảnh sát biển một lực lượng đã tham gia quyết liệt bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc trong những ngày cả nước cũng như toàn thế giới quan tâm và lo lắng trước những hành vi xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc trên vùng biển Hoàng Sa thân yêu của đất nước.

Với chất giọng người xứ Nghệ ấm ấm và truyền cảm anh kể cuộc đời mình, về gia đình và vợ con mới thấy và hiểu được tâm hồn anh chứa đựng biết bao tình cảm của một con người xa nhà, xa những gì thân yêu nhất của cuộc đời để làm nhiệm vụ. Nhìn đôi mắt sáng ngời khi nhắc đến chị Hải và hai cháu Minh Quốc, Minh Quân mới thấy được sự quan tâm, niềm tự hào của anh với gia đình. Câu chuyện tình của anh cũng không có gì lạ nhưng lại cuốn hút người nghe đến ngơ ngẩn khi một anh lính nhờ người quen giới thiệu với chị Hải để rồi tình yêu đơm hoa kết trái ra hai chàng trai Quốc, Quân, cái tên Quốc và Quân cũng gắn liền với kỉ niệm của cuộc đời anh khi phục vụ trong Quân chủng Hải Quân và Cảnh sát biển ở Phú Quốc...

Tình yêu quê hương, yêu biển đảo của người lính được thể hiện ngay trong chính những câu thơ do anh sáng tác :

Bồng bềnh theo con sóng
Trên boong tàu gió lộng
Dưới biển ngọc Hoàng Sa
Con cá con tôm quấn quýt quanh tàu - Lạ !
Con mực con thu hờ hững ngắm nhìn
Chú cuội chị hằng cũng bồng bềnh nghiêng ngả
Chén rượu nồng giữa trời biển quê hương
Đất và nước muôn đời câu chuyện kể
Biển và thuyền câu chuyện kể nghìn năm
Hoàng Sa nằm đó yên kỳ tích
Hồn nguyên bờ cõi Việt Nam ta
Vẫn là trời biển bao la
Rất sâu lắng nên âm thầm lặng lẽ
Rất ngọt ngào như đường về quê mẹ
Nơi ấy bồi hồi nhớ biển Hoàng Sa.

Tôi không có ý định đi sâu vào phân tích văn học nhưng tôi cảm nhận được bản lĩnh, được tâm thế một con người khi trên con tàu giữa biển cả mênh mông đang tăng tốc tiến ra Hoàng Sa giữ chủ quyền đấu tranh trước những hành vi xâm phạm lãnh thổ của Tổ quốc, chuyến đi ẩn chứa nhưng hiểm nguy khó lường vậy mà vẫn có thơ...Để rồi tôi chợt thốt nên so sánh giữa người lính và bài thơ và cảm nhận được trong thép có thơ, trong thơ có thép
Dẫu cái chất thép và thơ ấy không mạnh mẽ như vẻ ngoài của anh mà nó hòa quyện vào nhau dịu dàng, êm ái như những ngày biển lặng.

Nhưng đó cũng chưa phải là điều bất ngờ, chỉ đến khi gần kết thúc cuộc nói chuyện tôi mới bị anh hạ gục khi anh lôi từ dưới gầm giường ra một cái hòm gỗ giống như cặp sách tay và kể...Gia đình anh có một giao ước khi mỗi con đạt điểm cao và thành tích trong học tập thì vợ chồng anh lại bỏ vào chiếc hòm này một chút tiền tùy theo khả năng của từng thời điểm để dành dụm và sẽ mở nó ra vào đầu năm 2015. Chiếc hòm này được đóng từ khi các cháu đi học và ước tính đền giờ cũng hơn hai mươi triệu. Đồng thời toàn bộ số tiền ấy để hiến tặng mổ tim cho những người có bệnh tim và được đặt tên là " Hòm trái tim yêu thương ".

Con người yêu quý nhau bằng sự mến mộ hay bằng nhiều thứ khác nhưng trong tôi sự cảm phục và có đôi phần ngưỡng mộ anh bởi sự đồng điệu về văn chương chỉ một phần nhưng lớn hơn nhiều bởi chính cái tâm của một người lính, một con người xa gia đình, người thân tư thế lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh khi làm nhiệm vụ ấy thế mà lại không một chút gợn lo...vẫn làm thơ và có những cách đóng góp cho xã hội bằng một cách riêng cũng rất " thơ "của anh và gia đình.

Tôi không thể nhìn vào trong chiếc hòm gỗ ấy qua cái khe bé xíu nhưng tôi cảm nhận được trong ấy đang phát ra những hơi ấm của tình người của sự nỗ lực học tập của các con anh cũng như sự chắt chiu, nhường nhịn của anh chị trước cuộc sống kinh tế khó khăn nói chung để chiếc hòm chứa đựng tình người ấy đem lại những nhịp đập bình thường cho trái tim nào đó trên đất nước này

Chia tay ra về mà trong lòng cứ bâng khuâng và ước ao đất nước này cần nhiều lắm những con người như thế, những gia đình như thế và tất cả mọi người ai cũng như thế thì không kẻ thù nào dám nhòm ngó đến biên cương, bờ cõi của Tổ quốc.


                                                                                         Tháng 9/2014

                                                                                         Đinh Văn Hồng

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

ĐÓN NHẬN TÌNH NGƯỜI NƠI RỐN LŨ HÀNH TÍN TÂY

Lũ đã qua được chục ngày rồi, dù đã cố gắng nhưng đến hôm nay tôi mới về được với Hành Tín Tây quê tôi, trong mắt người dân nơi quê nghèo lam lũ vẫn chưa hết kinh hoàng với cơn lũ trên mức lũ lịch sử năm 1999 tới 0,5 m.
Cả nước gồng mình lo lắng cho miền trung sau cơn bão Haiyan rồi tiếp đến trận lũ lịch sử này.
Thiệt hại nơi lũ qua là vô cùng to lớn, đau thương mất mát về người và tài sản vẫn chưa thể thông kê hết bởi hệ lụy của nó còn kéo dài phía sau cho những địa phương vùng rốn lũ như Hành Tín tây.
Ai sinh ra mà chẳng có quê hương và trong mỗi con người đều có những tình cảm thiêng liêng cho quê hương của mình ngoài ra còn có sự đồng cảm sẻ chia những mất mát đau thương của con người với con người.
Về quê đi trên con đường dù chục ngày qua hàng ngàn lượt người và phương tiện đã ra sức nạo vét hàng chục ngàn mét khối bùn đất phủ kín cả một vùng quê.
Sự sa bồi, thủy phá quả là ghê gớm. Già trẻ lớn bé nơi đây vẫn miệt mài trả lại sự thanh bình cho nơi mình sinh sống và vượt qua khó khăn mới nhận ra được sức người và tình người là vô hạn.
Nắng đã lên kèm theo nỗi lo là dịch bệnh cùng cái đói, cái mất mất lại lo chồng thêm lo.
Tại UBND xã chỉ riêng ngày hôm nay 24/11/2013 đã có 5 đoàn về cứu trợ cho nơi rốn lũ đau thương này.
- Đoàn Chung tay tiếp sức của nhóm Heo Đất của các em sv với 250 xuất quà gồm 1 thùng 1 mỳ tôm và 1 chai xì dầu
- Đoàn cứu trợ của chùa Phổ Quang và phật tử với tổng giá trị gần 60 triệu đồng.
- Đoàn cứu trợ của nhóm nhà báo và phóng viên Đà Nẵng với tổng giá trị khoảng 50 triệu đồng
- Đoàn học sinh trường cấp 3 Nguyễn Công Phương về giúp dân dọn dẹp và nạo vét bùn
- Đoàn khám chữa bệnh của nhóm bác sĩ bênh viện Sơn Tịnh.
Tình người đã ấm dần lên trên mảnh đất quê hương, cái đói tạm thời giảm đi được một thời gian, nhưng vụ mùa năm nay không thể sản xuất được bởi sự sa bồi ngập lên hàng mét trên những cánh đồng lúa các thôn Phú Khương, Phú Thọ, Long Bình, Tân Phú vẫn còn nguyên đó, cái đói vẫn còn treo lơ lửng trên đầu người dân Hành Tín Tây - Nghĩa Hành - Quảng Ngãi.
Trao đổi với chúng tôi, anh Nguyễn Minh Tâm Chủ tịch xã Hành Tín Tây vẫn không dứt lo lắng để ổn định cuộc sống bà con nhân dân.
Trong cái lo lắng ấy anh vẫn không quên đến việc làm sao để mau chóng đưa các em nhỏ nơi đây quay lại trường học.
Mấy trăm học sinh của 2 trường cấp 1 và cấp 2 xã Hành Tín Tây  đã mất toàn bộ sách vở do cơn lũ ghê gớm này gây ra. Mong muốn duy nhất được sự hỗ trợ về sách vở và dụng cụ học tập cho hai ngôi trường trên để các em có thể tiếp tục học tập.
Ra về mà chúng tôi quặn thắt với những mất mát của bà con cũng như các em nhỏ quê hương.
Nhìn thấy con mình đang ngồi học hành với sách vở đầy đủ mà tôi cứ rưng rưng xúc cảm.

CẦN LẮM SỰ CHUNG TAY CHIA SẺ CHO CÁC EM HỌC SINH 2 TRƯỜNG CẤP I VÀ CẤP II XÃ HÀNH TÍN TÂY.

Cái gì cũng cần nhưng lúc này cần lắm quần áo cho các em đến trường! ( lời của thầy hiệu phó Nguyễn Văn Hùng )

Cần lắm 579  bộ quần áo cho các em cấp 1 và cấp 2
Trường cấp 1
Nữ 179 em
Nam 121 em

Trường cấp 2
Nam : 120 em
Nữ : 119 em

Mọi sự chia sẻ bằng hiện vật và tài vật xin được gửi về.
Đinh Văn Hồng
Địa chỉ : 02/06 Ngô Sĩ Liên - TP Quảng Ngãi.
Tài khoản số : 027.1000.194547
Điện thoại : 0966102779
Cô giáo : Trần Thị Vân Hà ( Trường cấp 1 )
Thầy giáo : Nguyễn Văn Hùng ( Trường cấp 2 )
Tài khoản : 450.320.500.8399
Điện thoại : 0982478154


Vững tay lái lắm trên con đường này nếu không muốn vồ ếch
Vững tay lái lắm trên con đường này nếu không muốn vồ ếch

Dù nạo vét cả chục ngày nay bằng mọi phương tiện hiện và thô sơ nhưng vẫn chưa chuyển hết số bùn lắng đọng
Dù nạo vét cả chục ngày nay bằng mọi phương tiện hiện và thô sơ nhưng vẫn chưa chuyển hết số bùn lắng đọng

Người dân vẫn cạm cụi nạo vét
Người dân vẫn cạm cụi nạo vét

Cổng chào thôn nơi rác đọng lại sau khi nước rút
Cổng chào thôn nơi rác đọng lại sau khi nước rút

Lũ vượt mức lịch sủ năm 1999 tới 0,5m. Như vậy nơi ngập sâu nhất nên đến 4 đến 5 m và nơi cao cũng 2 đến 3 m.
Lũ vượt mức lịch sủ năm 1999 tới 0,5m. Như vậy nơi ngập sâu nhất nên đến 4 đến 5 m và nơi cao cũng 2 đến 3 m.

Nhìn em phơi sách mà lòng đau quặn, sự học đã khó lại càng khó nơi rốn lũ này
Nhìn em phơi sách mà lòng đau quặn, sự học đã khó lại càng khó nơi rốn lũ này

Lúa đã mọc mầm và người dân vẫn phơi hy vọng vớt vát dược
Lúa đã mọc mầm và người dân vẫn phơi hy vọng vớt vát dược

hàng km rào kéo dài dược trang trí bằng rơm rác
hàng km rào kéo dài dược trang trí bằng rơm rác

Anh Nguyễn Minh Tâm chủ tịch xã đang chỉ đạo khắc phục hậu quả của trận lũ kinh hoàng này
Anh Nguyễn Minh Tâm chủ tịch xã đang chỉ đạo khắc phục hậu quả của trận lũ kinh hoàng này

Bà con đến nhận những tấm lòng khắp mọi miền Tổ quốc đổ về đây
Bà con đến nhận những tấm lòng khắp mọi miền Tổ quốc đổ về đây

Đoàn cứu trợ chùa Phổ Quang
Đoàn cứu trợ chùa Phổ Quang

Ngôi nhà nhỏ của đôi vợ chồng trẻ...
Ngôi nhà nhỏ của đôi vợ chồng trẻ...

Tài sản lớn nhất của căn nhà cô chính là tấm bằng này và cô chạy nó đầu tiên nên còn nguyên vẹn
Tài sản lớn nhất của căn nhà cô chính là tấm bằng này và cô chạy nó đầu tiên nên còn nguyên vẹn

Ngôi trường kiên cố hóa nơi bà con ẩn cơn lũ dữ vậy mà nước cũng lên ngập luôn cả tầng 2
Ngôi trường kiên cố hóa nơi bà con ẩn cơn lũ dữ vậy mà nước cũng lên ngập luôn cả tầng 2

Thương quá quê tôi
Thương quá quê tôi

Chiếc nệm này liệu còn sử dụng được không nhỉ
Chiếc nệm này liệu còn sử dụng được không nhỉ

Cả nhà cùng dọn dẹp
Cả nhà cùng dọn dẹp

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

NHẸ NHÀNG THÁNG BẢY

Tháng bảy trôi qua như cơn gió thoảng
Hương nhang trầm còn ngan ngát tỏa bay
Tháng qua rồi đọng lại những nồng say
Của kí ức theo về cùng năm tháng

Khúc quân hành cha hát cho con
Bên đồng đội của ông con ngày trước
Những người lính vang danh cùng đất nước
Người có tên và người vẫn chưa tên

Ngày hôm nay đất nước đi lên
Bằng máu, bằng xương của người nằm xuống
Bên tượng đài đến cha còn luống cuống
Bàn tay run theo nhịp đập con tim

Cả đất trời khi ấy lặng im
Chỉ có cha, con lặng lẽ nhẹ nhàng
Đến từng hàng nhè nhẹ cắm nén nhang
Tưởng nhớ công ơn anh hùng liệt sĩ

Tháng bảy về, tháng bảy lại đi
Chỉ có nghĩ suy trong con đọng lại
Thời đại nào cũng có những chàng trai
Hiến dâng mình cho đất nước vang tên.


Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Anh không thể viết lời tỏ tình hay nhất

     


                                                                         

Anh không thể viết lời tỏ tình hay nhất
Có thể đầu tiên với em hay cuối cùng với anh
Nhưng tình yêu có lẽ mãi xanh
Như bầu trời trong một ngày đẹp nắng
Lời tỏ tình có thể trống vắng
Trong mỗi con người nhưng không phải là anh
Bởi mỗi ngày anh vẫn nói thật nhanh
Yêu em lắm - Dẫu chất đầy bề bộn
Và tiếng cười với những lời vui nhộn
Để em vui rạng rỡ nở nụ cười
Như xuân về trong những ngày Phố Hội
Hay cơn mưa Hà Nội ngày nào
Những ngọt ngào Phố Núi ta trao
Bao lưu luyến như chuyến tàu trên biển
Tất cả tình yêu kỉ niệm hiện về
Trong cuộc sống quay tít  bộn bề
Cứ vây quanh thật giả nháo nhào
Anh vẫn ước làm sương mù Tam Đảo
Phủ quanh em ngọn núi giữa trời cao
Hay được làm con gió xôn xao
Ào ạt thổi những lời huyền ảo
Của tình ta cao ngạo giữa chốn đời
Ừ có thể giữa trao và nhận
Chẳng thể đầu tiên nhưng ta không vướng bận
Bởi cuối cùng và có lẽ đầu tiên
Cái đầu tiên chỉ của riêng hai đứa
Lời tỏ tình và lời hứa cho nhau
Mãi kiếp này đừng để nhau đau
Cứ vĩnh cửu như ngày đầu găp gỡ

                  Hồng trắng



THÁNG BẢY VỀ THĂM


THÁNG BẢY VỀ THĂM

 

Đất trời tháng bảy mưa ngâu
Về thăm mẹ ngắm mái đầu bạc phơ
Căn nhà trống vắng xác xơ
Khói nhang nghi ngút bàn thờ các anh

Rưng rưng kí ức chiến tranh
Một thời lửa đạn các anh lên đường
Bốn con ra cả chiến trường
Đêm đêm lặng lẽ nhớ thương mẹ chờ

Sinh con mẹ nhớ từng giờ
Những mong hy vọng nương nhờ mai sau
Vậy mà cả bốn lần đau
Nhận tin báo tử trước sau bốn lần

Tháng bảy ơi xin một phần
Được làm con mẹ đỡ đần sớm khuya
Nỗi đau mẹ hãy sẻ chia
Cho con gánh chút đêm khuya một mình

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Chương trình nhận thơ tặng - Gửi quà ủng hộ chiến sĩ Trường Sa


Lời ngỏ Thưa tất cả các bạn, có lẽ ai trong chúng ta đều có những người thân của mình qua nhiều thế hệ đã và đang cầm súng bảo vệ đất nước Việt Nam yêu quý của chúng ta. Tôi đã từng là một người lính và tôi thấu hiểu những khó khăn gian khổ của các chiến sĩ đang ngày đêm canh giữ sự bình yên cho tất cả mọi người.
  Với suy nghĩ đó nên khi chuẩn bị xuất bản tập thơ ( Tình Trên Sóng ) với các chủ đề về biển đảo, quê hương, đất nước và con người. Tôi nảy ra ý định kêu gọi mọi người cùng chúng tay gửi một chút tình nơi hậu phương đến với những người con, người em, người bạn của chúng ta đang nắm chắc súng bảo vệ Tổ quốc.
  Thông qua thượng tá Nguyễn Văn Hạnh tôi đã liên lạc được với đảo trưởng đảo Sinh Tồn Đông - Trường Sa và ngỏ ý định này.
  Sau khi tham khảo ý kiến và được sự ủng hộ của anh chị em, ban bè. Cùng với tấm lòng tâm huyết của 3 người chị, người bạn đang sinh sống và làm việc xa Tổ quốc đã đồng ý hỗ trợ thêm cho tôi thực hiện chương trình này.

- Bạn Tôn Hoàng Thụy             (     Úc          )
- Chị Nguyễn Thị Ngọc Điệp      ( CHLB Đức   )
- Bạn Nguyễn Khánh Vinh         (     Nga        )

Đây là một niềm vui cho tôi khi gặp những khó khăn trước khi thực hiện. Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến chị và các bạn.

Chương trình nhận thơ tặng - Gửi quà ủng hộ chiến sĩ Trường Sa

Thành phần tham dự: Tất cả những ai có tấm lòng đến với các chiến sĩ nơi hải đảo của chúng ta.

Thời gian dự kiến : Từ ngày 19/5/2013 đến ngày 30/7/2013

Hình thức tham gia : Khi các bạn gửi chút tấm lòng đến với các chiến sĩ đảo Sinh Tồn Đông - Trường Sa các bạn sẽ nhận được một tập thơ ( Tình Trên Sóng )

Cách thức tặng và nhận : Khi chuyển quà vào tài khoản do tôi đứng tên mở cho các hoạt động từ thiện;

Đinh Văn Hồng
TK : 0271000194547 ngân hàng Vietcombank Chi nhánh Quảng Ngãi.

Số quà này sẽ được gửi ra đảo Sinh Tồn Đông bằng cách mua những hiện vật sinh hoạt mà các chiến sĩ nơi hải đảo còn thiếu thốn. ( Thông qua sự tham mưu của anh Nguyễn Đức Dụ đảo trưởng đảo Sinh Tồn Đông )
Lưu ý : Khi gửi quà 100 % sẽ gửi ra đảo nên khi nhận các bạn ở các khu vực xa và đơn lẻ gửi kèm thêm cước phí bưu điện để nhận lại quà tặng của chương trình.
Các bạn ở tập trung sẽ có điểm nhận quà và địa chỉ cụ thể thông báo sau.

Tôi xin thay mặt các chiến sĩ nơi đầu sóng Trường Sa cảm ơn các bạn đã tham gia chương trình này.

 Mời các bạn thường xuyên theo dõi danh sách tham gia cùng chương trình!

DANH SÁCH ỦNG HỘ CHIẾN SĨ TRƯỜNG SA VÀ NHẬN THƠ

1. Châu Nguyên :                           150k        ( Điện lực TP Quảng Ngãi )   Đã nhận
2. Dung Nguyen :                           100k        ( Điện lực TP Quảng Ngãi )   Đã nhnận
3. Lâm Nguyễn Hoàng                     200k        ( Điện lực TP Quảng Ngãi )
4. Bùi thị Ngọc Diệp :                      100k        ( Điện lực TP Quảng Ngãi )   Đã nhận
5. Cựu CB :
6. Hong Bach:                                300k         ( Hà Nội        )                    Đã nhận
7. Hiền Trần                                   200k         ( Quảng Ngãi )
8. Ngô Phưong Phưong                   200K        ( Quảng Ngãi  )                    Đã nhận
9. Minh Đoàn                                  200K        ( Quảng Ngãi  )
10. Cải Quỳ                                    200k        ( Sài Gòn        )
11. Tuyêt Lê Hoa                             200k        ( Hà Nội         )                   Đã nhận
12. Gabriel Bảo Nguyên                   200k         ( Quảng Ngãi  )                  Đã nhận
13. Bạch Xuân Dinh                         400k         ( Hà Nam       )                  Đã nhận
14. Ly Ly trinh Phạm                        100k         ( Kon Tum     )
15. Doan Xuan Hang                      1.000K         ( Sài Gòn       )                  Đã nhận
16. Thuỷ Vĩnh                                 200k         ( Sài Gòn       )                   Đã nhận
17. Brom Tran                                 200k         ( Kon Tum     )
18. Nguyễn Thanh                           300k         ( Hà Nội        )                   Đã nhận
19. Hoang Diep                               200k         ( Hà Nội        )                   Đã nhận
20. Silver Nhung                             200k         ( Hà Nội        )                  Đã nhận
21.Tu Tran                                     200k         ( Quảng Ngãi )
22.Phuong Nguyen Thu                    200k                                                 Đã nhận
23. Hoavanl Ly                                200k                                                 Đã nhận
24.Pham Nguyen Truong                 100k
25. Cúc Phạm Thị Kim                   1.000K         ( CHLB Đức )
26. Tàu ra khơi                                200k         ( Quảng Ngãi )                 Đã nhận
27. Thúy Nguyễn                              200k         ( Hà Nội      )                   Đã nhận
28......................
29.....................





TÌNH TRÊN SÓNG




LỜI TỰ SỰ
 
 Khi viết những dòng này tôi có một cảm giác rất lạ, e dè và lo lo khi mình phá vỡ những quy cách trình bày của một tập thơ mà bao giờ ở đầu cũng có lời giới thiệu hay lời bạt của một người có uy tín giới thiệu và nhận xét.
Nhưng với tôi thì tập thơ ( Tình Trên Sóng ) được chắt chiu từ tâm huyết như tất cả các tác phẩm khác mà tôi đã viết. Vẫn biết những tác phẩm của mình còn non tay lắm nhưng nó chính là đứa con tinh thần do mình sinh ra nên nó vẫn quý giá biết bao.
Sống trên cuộc đời này ngoài giá trị vật chất thì giá trị tinh thần là không thể thiếu được. Tôi chập chững bước vào làng văn chương với những yêu thích và đam mê từ thuở nhỏ. Có lẽ may mắn cho tôi là được nhà thơ Hồ Nghĩa Phương một người anh, người bạn luôn động viên giúp đỡ và còn một điều rất đặc biệt là được bạn bè trên mạng intenetr luôn quan tâm phê bình và nhận xét làm cho tôi tăng thêm nguồn động lực và tự tin hơn khi viết.
Không biết từ bao giờ mà biển cuốn hút tôi đến vậy dẫu tôi là một người có nhiều năm tháng gắn bó với núi rừng hơn nơi những năm cầm súng bảo vệ biên giới phía bắc, vậy mà tôi yêu biển yêu những người lính biển đến nao lòng, phải chăng mảnh đất miền duyên hải quê tôi nơi có đội hùng binh tiến ra Hoàng Sa cách đây hàng trăm năm xác lập chủ quyền đã để lại trong tôi những dấu ấn sâu đậm về biển, đảo quê hương, đất nước.
Có lẽ cũng chính nhờ vậy mà tôi có ý tưởng khi xuất bản tập thơ này cùng với chương trình - Tặng thơ và nhận quà ủng hộ các chiến sĩ Trường Sa.
Và vui sướng hơn bao nhiêu khi tôi được người chị và những người bạn ở rất xa đất nước lại có cùng tâm huyết với Tổ quốc với quê hương đã đứng ra tài trợ chương trình, ba con người ở ba nước khác nhau nhưng tấm lòng với đất nước mênh mông như biển lớn, dù tôi biết chị và các bạn tôi vẫn khó khăn vất vả mưu sinh nơi xứ người.
Sống phải có tình thì cuộc sống mới có giá trị và trong mỗi con người ai cũng mang trong mình tình yêu quê hương, đất nước, yêu thiên nhiên và tình yêu giữa người với người. Tôi cũng vậy không thể khác được!
Tình Trên Sóng ra đời từ những tình cảm ấy, dẫu vẫn biết là chưa thể nói hết, viết hết được những tình cảm của mình với cuộc đời mà mà tôi có được. Và tôi càng không thể cho mình cái quyền giữ riêng cho mình mà phải gửi gắm chia sẻ đến mọi người như một lời tri ân mà cuộc đời này đến bạn bè trong khắp mọi miền đất nước đã cùng chung tay thắp lên một ngọn lửa yêu thương với Tổ quốc bằng những món quà mang đầy tình cảm đến với những chiến sĩ đang ngày đêm chắc tay súng nơi đầu sóng giữ gìn lãnh thổ chủ quyền thiêng liêng của chúng ta./.
 
                                                                                        Đinh Văn Hồng
Mọi chi tiết về Chương trình nhận :Thơ tặng - Gửi quà ủng hộ chiến sĩ đảo Trường Sa
Xin liên hệ : viethongdinh@yahoo.com.vn

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

LẠ CHƯA




Lạ chưa sao lại nhớ nhà
Bữa cơm đạm bạc dưa cà dầm tương
Nhớ con đường sớm tinh sương
Mẹ già lặn lội trên đường gió mưa

Nhớ da diết thuở ngày xưa
Ắp đầy kỉ niệm như vừa mới qua
Tháng năm vỡ giọt mưa sa
Hè đưa mắt nắng cho ta nhạt nhòa

Tiếng ve khát nước vỡ òa
Trốn sau nhánh phượng đỏ hoa sân trường
Gọi về bao nỗi vấn vương
Đò qua bến lở sóng nương vạt bèo

Lạ chưa kí ức đi theo
Miền quê bóng mẹ kiếp nghèo nuôi con
Ước gì đổi kiếp vàng son
Được về bên mẹ cho con nhẹ lòng.


Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Không sợ sai...chỉ sợ biết sai mà không sửa


Đã hơn 8 tiếng trôi qua sau khi chú em thông báo đã gọi điện tới VTCNews bức ảnh vẫn còn hiện diện trên trang tin tức của yahoo ( http://vn.news.yahoo.com/anh/nh-v-kh-vi-t-slideshow/nh-v-kh-vi-t-nam-nh-th-photo-224000373.html ) khiến tôi thật bất ngờ và đâm ra hoài nghi...

Vâng lịch sử luôn hiện diện xung quanh chúng ta nếu chúng ta chịu khó quan sát và cảm nhận và lịch sử thì ngay bộ quần, áo, cái cây...v...v... đều có lich sử riêng của nó và có giá trị riêng cho mỗi cá nhân.

Vậy còn lịch sử của một đất nước, một dân tộc thì sao ?


Nó là tài sản chúng của chúng ta của nhân loại và của mỗi dân tộc, mỗi quốc gia. Ai cũng tự hào về nó qua từng bước thăng trầm với thời gian. Nó hiện hữu sau những thành quả mà con người tạo lên.

Thời gian gần đây liên tiếp các sự kiện sôi động và hào hùng của lịch sử như giỗ tổ Hùng Vương, kỉ niệm 30/4, kỉ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ hay lễ khao lề thế lính Hoàng Sa được tổ chức long trọng khiến mỗi người dân mang quốc tịch Việt Nam đều thấy tự hào vào truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc.

Để tổ chức được điều này phải nói đến công sức không nhỏ của giới truyền thông và báo đài. Đã liên tục đăng và cập nhật các tư liệu và hình ảnh các sự kiện trên.

Thật tiếc khi tôi xem chuỗi hình ảnh về :  Vũ khí Việt Nam đánh thắng Pháp tại Điện Biên Phủ

Tôi thật bối rối và bất ngờ khi có tấm ảnh số 12/19




Với lời chú thích (Trong trận Điện Biên Phủ trên không, pháo cao xạ được lệnh ôm sát các trận địa tên lửa để bảo vệ hỏa lực đánh B52. )

Sự nhầm lẫn đến tệ hại khi hai mốc lịch sử từ 1954 đến 1972 cách nhau 18 năm mà được mang ra ghép vào làm một .

Nếu ai yêu lịch sử nước nhà đều biết đến chiến thắng Điện Biên Phủ khiến Pháp phải đầu hàng và gây ra tiếng vang chấn động trên toàn thế giới.

Và 18 năm sau Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng đã 1 lần nữa lặp lại kì tích đánh bại không quân Mỹ khi đánh phá miền bắc với pháo đài bay B52 được coi là bất khả xâm phạm buộc Mỹ phải ngồi vào bàn đàm phán và sau đó rút quân khỏi miền nam Việt Nam.

Thế giới một lần nữa phải kinh ngạc và thốt lên đây là trận ( Điện Biên Phủ trên không ).

Lịch sử là như thế và nó không thể khác không thể thay đổi trừ khi chúng ta thờ ơ với lịch sử của đất nước hay có thể là không có trách nhiệm với lịch sử.

Trong thời đại hiện nay mọi nguồn thông tin đều được thông qua báo, đài và mạng intenet sức mạnh của nó lan tỏa nhanh hơn và rộng hơn. Khiến người làm báo phải vô cùng năng động và có đủ trình độ cũng như kiến thức

Dù vậy quan trọng hơn cả là sự thật và lương tâm của người làm báo.

VTCNews đã nhận được sự góp ý và phản hồi của độc giả nhưng hơn 8 tiếng trôi qua không tháo gỡ hoặc thay thế tấm hình trên.

Với lương tâm và trách nhiệm của người làm báo là nói sự thật và chỉ nói lên sự thật cùng trách nhiệm đối với lịch sử của mỗi công dân.

Tôi thật sự buồn và hoài nghi về cách hành xử của một tờ báo được coi là uy tín mà tôi vốn hâm mộ và thường xuyên theo dõi.

Gần đây có quá nhiều sai phạm trong lĩnh vực in ấn, truyền thông và kiểm soát làm ảnh hưởng đến chủ quyền và lãnh thổ của Quốc gia mà ai cũng đã từng nghe, đọc... Ở đây sự sai phạm không đến mức nghiêm trọng nhưng lại rất ngây ngô của những người làm công tác báo chí, truyền thông tại VTCNews mà Yahoo tin tức đã chia sẻ lên mạng.

Kì lạ hơn sau khi tiếp nhận thông tin phản hồi của độc giả họ dã không kiểm tra, xử lý và phản hồi.

Phải chăng đây là sự coi thường độc giả? Hay sự khẳng định về nguồn tư liệu của họ là chính xác?

Khi mà nhìn qua những tấm hình và quân phục cũng như lời chú thích đã thể hiện sự nhầm lẫn tệ hại và nếu như những người khách nước ngoài đọc họ sẽ đánh giá ra sao về chất lượng cũng như kiến thức của báo này?

Trong tôi lại chợt nhớ đến lời dạy của Bác ( Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam )

Lịch sử là lịch sử không thể bóp méo nhằm bất cứ mục đích gì vì như vậy chúng ta sẽ có tội với tiền nhân và hậu thế.

Không sợ sai, chỉ sợ biết sai mà không sửa. Mong rằng ban biên tập cũng như các bạn VTCNews nhớ dùm cho.